Chương 20

Ý là nếu Tạ Vân Sơ không thể hầu hạ, thì nên có người khác chăm lo cho trượng phu.

Quy củ của phủ Quốc công là, con chính thất chưa có con trai thì không được nạp thϊếp. Nhưng chuyện sắp xếp thông phòng thì không ngăn trở, mà thông phòng thì cũng có thể cho uống thuốc tránh thai.

Tạ Vân Sơ dĩ nhiên hiểu rõ ẩn ý này. Kiếp trước, sau khi nàng sinh hạ Hủ ca nhi, bà bà Khương thị lập tức chọn hai cô gái dung mạo xinh đẹp trong nhà mẹ đẻ để làm thông phòng cho Vương Thư Hoài.

Nhưng Vương Thư Hoài đã từ chối.

Hắn vốn không gần nữ sắc.

Đời trước đã như thế, huống chi hiện tại nàng còn chưa sinh được nhi tử.

Khi ấy, trong lòng trong mắt Tạ Vân Sơ đều là Vương Thư Hoài. Hắn không nạp thϊếp, nàng vui mừng khôn xiết. Nhưng đến đời này, nàng đã không còn bận tâm. Không bận tâm, cũng không có nghĩa là muốn vô cớ hủy hoại thân thể của những cô nương nhà lành. Dù sao thuốc tránh thai cũng không phải thứ tốt lành gì.

“Để ta sinh xong con trai rồi hãy tính.”

Đến lúc đó muốn an bài thế nào, là việc của Vương Thư Hoài.

Đậu Khả Linh nghe vậy cũng có thể hiểu được. Nàng chu môi lên, lẩm bẩm trách móc: “Ta sinh xong Tuyên ca nhi, mẹ chồng lập tức đưa đến hai thông phòng. Ban đầu Tam gia còn cố sức chống đỡ, ta cứ ngỡ hắn thật lòng. Tẩu cũng biết, cảm tình hai ta vốn luôn rất tốt. Nhưng ai ngờ, chỉ một lần uống say, hắn cùng một nha hoàn kia thành chuyện...”

Nói đến đây, ngực Đậu Khả Linh như nghẹn lại, nàng bực bội hừ nhẹ một tiếng đầy khinh miệt: “Vân Sơ, ta nói cho tẩu hay, trên đời này làm gì có nam nhân nào không gần nữ sắc. Nếu hắn cự tuyệt, chỉ có thể chứng tỏ là do nữ nhân kia không lọt vào mắt hắn mà thôi.”

Nghe xong lời ấy, tâm thần Tạ Vân Sơ run lên dữ dội.

Thật sự là như vậy sao?

Nếu quả đúng thế, không phải nghĩa là... Vương Thư Hoài thật lòng thích Tạ Vân Tú?

Một nỗi chua xót âm ỉ dâng lên trong lòng nàng, song Tạ Vân Sơ rất nhanh liền tự cắt đứt mạch suy nghĩ ấy.

Người ta đối tốt, rốt cuộc cũng không giữ được. Hắn thích ai thì mặc hắn, dù sao nàng cũng không còn tình ý gì với hắn.

Sắc mặt Tạ Vân Sơ chợt ảm đạm trong chớp mắt, rồi nàng quay sang mỉm cười với Đậu Khả Linh: “Chuyện của nam nhân, cứ để họ lo. Nữ nhân như chúng ta không dễ dàng gì, ngày thường càng phải tương trợ lẫn nhau.”

Đời trước, Đậu thị vừa ghen ghét lại vừa kính sợ nàng, âm thầm cũng không ít lần tranh đấu.

Kỳ thực, nữ nhân cớ gì phải làm khó nữ nhân?

Người ta sống ở đời, phải học cách dung hòa với người và sự quanh mình. Đôi khi, kẻ từng đối chọi gay gắt cũng chưa hẳn không thể hợp tác lâu dài.

Về việc xử lý nội vụ trong phủ, Đậu Khả Linh thực ra là một tay giỏi giang. Mà Tạ Vân Sơ, nay cũng bằng lòng đóng vai hiền thê.

Lời nói lần này có thể xem như lời bộc bạch thật lòng. Đậu Khả Linh nhớ lại những suy đoán trước đây của mình về Tạ Vân Sơ, trong lòng thoáng có chút áy náy, lập tức đổi giọng thân mật hơn, nói: “Chỉ cần tẩu tẩu bằng lòng, ta dĩ nhiên vui vẻ giúp một tay.”

Chuyện không hầu hạ bà bà, sẽ có người khác thay thế, nhưng việc nội trợ lại liên quan đến cả nhị phòng lớn nhỏ hơn trăm miệng ăn, không thể qua loa đại khái.

Tạ Vân Sơ trong lòng rốt cuộc cũng nhẹ nhõm phần nào, khóe môi nở nụ cười xuất phát từ tâm khảm: “Được.”