Chương 2

Khi Tạ Vân Sơ gả cho hắn, nàng đương nhiên mãn nguyện, thậm chí là mừng thầm.

Nhưng sau khi gả vào mới biết phủ Quốc Công phức tạp hiểm trở, các phòng tranh giành lợi ích dẫn đến sóng ngầm cuồn cuộn, ngày tháng trôi qua không dễ dàng.

Khi sinh con gái đầu lòng, nàng bị băng huyết, gây tổn hại thân thể, để lại bệnh căn. Cha mẹ chồng vừa bắt nàng quản lý việc nhà, vừa giục nàng nhanh chóng sinh nhi tử. Từng ngày từng tháng ở Vương phủ là quãng thời gian gian nan nhọc nhằn nhất với nàng.

Vương Thư Hoài lại dốc lòng chăm lo việc triều chính, một tháng thì có đến nửa tháng không ở trong phủ. Thấy phu quân vất vả vì sự nghiệp, Tạ Vân Sơ không muốn làm phiền hắn vì những chuyện linh tinh trong nhà nên đành nhẫn nhịn nuốt giận.

Cũng may, nàng chịu đựng nhẫn nhục, sinh hạ nhi tử vào năm thứ ba, cuối cùng cũng đứng vững gót chân trong phủ Quốc Công.

Những ngày sau đó, phu quân càng ngày càng leo cao trên bậc thang quyền thế, càng ngày càng bận. Trong phủ, cha mẹ chồng sinh bệnh đã có nàng sắc thuốc hầu hạ. Phủ Quốc Công rối loạn không yên đã có nàng đứng ra che chắn giúp Nhị phòng bảo vệ thể diện. Con cái đau ốm học hành, đã có nàng không ngại vất vả, thức khuya dậy sớm tận tâm dạy dỗ. Cho dù phu quân có về muộn đến đâu thì vẫn luôn được nàng chu đáo chuẩn bị một bát cháo yến sào nhân sâm hoặc gửi tới một chiếc áo choàng nàng đích thân may cho hắn.

Tám năm qua, Tạ Vân Sơ không dám kêu mệt, cũng không oán trời trách người. Đây là trách nhiệm của người làm dâu trưởng. Dù có khổ, nàng cũng thấy đáng giá.

Nhưng hôm nay vừa biết được mình còn chưa chết mà vợ kế của phu quân đã vào cửa, cả nhà còn quay sang nương tựa "chủ mẫu mới", Tạ Vân Sơ như chim sẻ bị sét đánh, như diều bị cắt dây, bỗng chốc choáng váng.

Vậy ra, tám năm nhẫn nhục chịu đựng, là may áo cưới cho người khác à?

Tám năm âm thầm hy sinh, rốt cuộc chỉ là một công cụ có thể thay thế bất cứ lúc nào sao?

Tình cảm mà nàng nghĩ là cha mẹ chồng ưu ái, tỷ muội tử tế, mẫu từ tử hiếu, phu thê hòa thuận, chỉ là một trò đùa, là một vở kịch sao?

Mọi người đều hưởng thụ sự hy sinh của nàng, nhưng lại đá nàng đi khi đã không còn giá trị nữa.

Tạ Vân Sơ tức giận đến bật cười.

Nàng khó khăn dặn dò Xuân Kỳ: "Có lẽ ta không xong rồi, ngươi đích thân đi tìm Vương Thư Hoài, ta muốn gặp hắn... gặp hắn lần cuối."

Nàng nhất định phải hỏi rõ Vương Thư Hoài cho ra chuyện.

Xuân Kỳ đau xót, bịt miệng nén khóc chạy đi.

Tạ Vân Sơ từ từ hít một hơi, nhắm mắt, chậm rãi điều chỉnh hơi thở. Đến khi mở mắt lần nữa, ánh mắt dừng lại trên chiếc ấm tử sa mạ vàng đặt trên chiếc bàn cao không xa. Nàng đang rất khát, run rẩy vươn bàn tay gầy guộc định lấy ấm trà.

Bỗng nhiên, một cánh tay trắng nõn mượt mà đã nhanh hơn, nhẹ nhàng ngăn nàng lại. Tiếp đó là giọng nói trong trẻo dễ nghe vang lên bên tai nàng: "Tỷ tỷ muốn uống trà à? Để muội muội hầu hạ tỷ."

Tạ Vân Tú rót một chén trà, đưa đến bên miệng Tạ Vân Sơ. Nàng ta mỉm cười, ánh mắt sáng long lanh, đôi mắt hồ ly dài cong lên một tia đắc ý, nhưng nhìn kỹ lại thì ánh mắt đó chỉ còn lại một chút ân cần và quan tâm.

Tạ Vân Sơ mở to mắt, ánh mắt thăm thẳm như rút từ hố đen, dính chặt vào người Tạ Vân Tú.

Mẹ kế Lục thị lấy cớ chăm sóc nàng mà đưa muội muội cùng cha khác mẹ Tạ Vân Tú vào phủ đã vài ngày. Mấy ngày nay Tạ Vân Tú thường xuyên ra vào chủ viện, bây giờ đến phòng ngủ này cũng không có gì lạ.

Nàng nghiến răng chậm rãi nói: "Bao lâu rồi?"

"Hửm?" Tạ Vân Tú nhíu mày, không hiểu lắm.

Tạ Vân Sơ chầm chậm dựa vào gối, cố gắng giữ lại chút thể diện cuối cùng: "Bao nhiêu năm nay, ngươi không chịu gả. Ngươi đã ấp ủ ý định này bao lâu rồi?"

Tạ Vân Tú run lên, sững sờ một lúc rồi hoàn hồn, nét mặt trở nên nhạt nhòa xa cách. Nàng ta vuốt vuốt váy ngồi xuống đối diện Tạ Vân Sơ, không buồn che giấu dã tâm của mình: "Lần đầu tiên gặp hắn, ta đã thích hắn rồi."