Chương 19

Hiểu rõ nhưng không vạch trần, nàng chỉ mỉm cười nói: “Đệ muội có lòng. Hôm nay thái y cũng vừa đến xem qua, bệnh không nặng, song cũng không thể qua loa.”

“Ồ? Sao lại nói vậy?” Đậu Khả Linh lập tức chú ý.

Tạ Vân Sơ buông kim chỉ trong tay, khẽ thở dài: “Vẫn là từ lúc sinh Kha tỷ nhi mà lưu lại bệnh cũ, cần điều dưỡng cho tốt mới có thể lại mang thai.”

Đậu Khả Linh lập tức hiểu ra nỗi lo trong lòng nàng.

Tạ Vân Sơ mong sớm sinh con trai, nhưng thân thể lại không cho phép. Ở chốn thế gia, đạo lý này ai cũng rõ, không có nhi tử thì không đứng vững gót chân, huống chi Tạ Vân Sơ còn là trưởng tức, mang trọng trách nối dõi tông đường.

Đậu Khả Linh thực lòng muốn đồng cảm với Tạ Vân Sơ, song lại phát hiện bản thân không thể cảm thông nổi. Trong lòng thầm vui mừng, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ cảm khái: “Phận nữ nhân chúng ta thật không dễ dàng gì.”

Tạ Vân Sơ tự khắc hiểu rõ Đậu Khả Linh muốn gì. Việc quản lý gia nghiệp, xét cho cùng cũng chỉ là việc tốn sức vô ích. Đời trước nàng vì trách nhiệm mà nuốt đắng nuốt cay gánh vác, còn Đậu Khả Linh thì thiển cận, chỉ nhìn thấy lợi lộc trong đó.

Đời này nàng đã định sẽ buông tay, mà Đậu Khả Linh chính là người thích hợp nhất để kế nhiệm.

Bên trên còn có Trưởng công chúa và quốc công gia giám sát, mấy phòng khác cũng đang theo dõi, Đậu Khả Linh dù có muốn vớt chút lợi lộc, cũng không dám vượt quá giới hạn, không đến nỗi làm tổn thương gân cốt, cứ để nàng đi là được.

Tạ Vân Sơ tính toán trong lòng, nhưng ngoài mặt lại chưa vội nhường ngay, chỉ chậm rãi nói: “Vừa khéo ta đêm qua bị phong hàn, hai chứng chồng chéo, đành làm phiền đệ muội giúp ta trông nom một thời gian. Đợi khi ta khỏe lại, sẽ đích thân đến tạ lỗi.”

Chỉ có chậm rãi trao quyền, mới khơi dậy được khát vọng chinh phục nơi đối phương.

Lời ấy lọt vào tai Đậu Khả Linh, liền hiểu ngay: Tạ Vân Sơ vì bệnh tình nên đành nhún nhường thoái lui.

Đậu Khả Linh mừng rỡ ra mặt.

“Người một nhà không cần khách sáo. Ta là đệ muội của ngươi, lại là người nhà nhị phòng, vốn nên chung tay đỡ đần.”

Một câu ấy liền trải sẵn con đường về sau theo Tạ Vân Sơ lâu dài chưởng quản gia nghiệp.

Tạ Vân Sơ chỉ mỉm cười không đáp.

Nữ nhân sống trong chốn hậu trạch lâu ngày, thường chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt, chấp niệm nơi góc sân bé nhỏ ấy. Nhưng thực ra, đời người nữ tử nào phải chỉ có vậy. Nàng nghĩ tới chuyện đời trước, sau này những việc Trưởng công chúa đã làm...

Tạ Vân Sơ từng trải sinh tử, lòng dạ đã hoàn toàn đổi khác. Những vất vả mà Đậu Khả Linh đang cố công gầy dựng, nàng không để tâm. Tóm lại, nàng đã buông tay, vị trí con dâu hiền này, ai muốn thì cứ để người đó làm.

Thấy Tạ Vân Sơ im lặng không đáp, Đậu Khả Linh chợt cảm thấy như bị nhìn thấu tâm tư, mặt hơi nóng lên. Nàng đảo mắt liếc nhìn Kha tỷ nhi đang ngồi chơi trống bỏi trên giường La Hán, vội vàng đổi chủ đề:

“Kha tỷ nhi lớn lên thật xinh đẹp đấy, còn rắn rỏi hơn cả Tuyên ca nhi nhà ta.”

Rắn rỏi gì chứ, là tròn trịa thì đúng hơn.

Nhắc tới chuyện này, Tạ Vân Sơ cũng có chút đau đầu, liếc nhìn nữ nhi, giọng lo lắng: “Ta phải hạn chế phần ăn của con bé.”

Nhắc đến đề tài này, Đậu Khả Linh tự cho mình là người từng trải, liền thao thao bất tuyệt: “Hồi trước Tuyên ca nhi nhà ta cũng béo, đến nỗi ăn cái gì cũng chê, trong miệng toàn mùi dầu mỡ. Nhưng số ta không tốt, mời đại phu đến xem, thì ra là con bỏ ăn vì sắp phát bệnh. Quả nhiên sau đó lên cơn sốt, ho đến lợi hại. Cho nên tẩu tẩu à, tẩu nên để tâm chuyện này, đừng để tỷ nhi ăn quá nhiều.”

Nói đến trẻ nhỏ thì đề tài không bao giờ dứt.

Nói rồi nói, không biết thế nào lại kéo sang chuyện thϊếp thất. Sắc mặt Đậu Khả Linh thoáng có chút mất tự nhiên, quay sang thổ lộ với Tạ Vân Sơ: “Cha mẹ chồng có từng nói gì đến chuyện an bài thông phòng cho Nhị gia không?”