Nhưng so với việc nhà bộn bề, chuyện con nối dõi mới là điều quan trọng hơn.
Vương Thư Hoài trầm giọng đáp: “Trong nhà còn có hai vị em dâu, ngày thường có thể nhờ các nàng đến giúp đỡ, đừng chuyện gì cũng ôm hết lên người mình.”
Tạ Vân Sơ đạt được mục đích, liền nở nụ cười: “Nhị gia đã nói như vậy, vậy ta nghe theo ngài.”
Tuy trên đầu vẫn có cha mẹ chồng, nhưng người thực sự có quyền quyết định trong nhị phòng lại là Vương Thư Hoài. Chỉ cần hắn đồng ý để nàng đặt thân thể làm trọng mà nghỉ ngơi, thì nàng sẽ không còn sợ cha mẹ chồng nhúng tay vào nữa.
Đáng tiếc kiếp trước nàng lại không nhìn thấu điều này, việc gì cũng cẩn trọng quá mức, kỳ vọng quá cao, tự đẩy mình vào chỗ khổ.
Kiếp này, chỉ cần nàng không phạm phải tội đáng bị hưu bỏ, Vương Thư Hoài sẽ không thể đuổi nàng đi. Như vậy, tương lai nàng vẫn là thủ phụ phu nhân, dù không làm gì cả, cũng không ảnh hưởng đến vinh hoa phú quý. Hà cớ gì phải chịu cực, chẳng bằng làm một quý phụ nhàn nhã sung sướиɠ thì hơn.
Lúc này, Vương Thư Hoài không để ý đến nụ cười của nàng, mà lại chú ý tới cách nàng xưng hô. Nàng trước kia không gọi hắn là “Nhị gia”, mà luôn gọi là “phu quân”.
Thôi thì, cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Vương Thư Hoài đứng dậy, trở về thư phòng.
Phủ Quốc Công có bốn phòng, trừ phần nội trợ chung, mỗi phòng đều có một phòng thu chi riêng. Tuy quy mô không lớn, nhưng thứ gì cần có đều có. Tam nãi nãi Đậu Khả Linh “phụng” mệnh Khương phu nhân cả ngày bận rộn ở phòng thu chi, lại còn lên thượng phòng cùng cha mẹ chồng dùng bữa. Cân nhắc một hồi, nàng mang theo chút trái cây tươi mới phân xuống trong ngày, đến Xuân Cảnh Đường thăm Tạ Vân Sơ.
Vấn an thì là giả, dò xét tình hình mới là thật.
Nàng và Tạ Vân Sơ làm chị em dâu cũng đã gần hai năm. Tạ Vân Sơ xưa nay siêng năng chịu khó, gió mưa không quản, thế mà hôm nay cả ngày không thấy mặt ở phòng thu chi. Đậu Khả Linh liền muốn biết Tạ Vân Sơ rốt cuộc bệnh ra sao.
Trước khi Tạ Vân Sơ về phủ, mọi việc trong nhị phòng đều do Đậu Khả Linh quản lý. Nhưng Tạ Vân Sơ vừa về, Khương phu nhân nể nàng là con dâu do Trưởng công chúa chọn, liền lập tức giao quyền nội trợ vào tay nàng. Đậu Khả Linh đương nhiên thấy khó chịu.
Không được hưởng lộc thì thôi, một khi đã nắm quyền, mới biết trong đó có bao nhiêu chỗ tốt.
Ví dụ như khi các quản sự bên dưới muốn cầu cạnh, liền dâng quà hiếu kính. Ví như khi phủ Quốc Công và trong cung phân phát phẩm vật, nàng có thể âm thầm chọn phần tốt hơn. Đậu Khả Linh sau khi gả tới liền sinh được một nhi tử nên vẫn luôn thấy kiêu hãnh, cho rằng mình so với Tạ Vân Sơ càng xứng đáng làm người chưởng gia.
Ba chị em dâu trong nhị phòng, bất kể trong lòng nghĩ gì, ngoài mặt vẫn qua lại như thường.
Tạ Vân Sơ nhanh chóng tiếp đón Đậu Khả Linh vào đông thứ gian.
Đậu Khả Linh tuy không rộng lượng như Khương thị hay Hứa Thời Vi, nhưng nàng vừa ngồi xuống đã phát hiện Tạ Vân Sơ hôm nay có chút gì đó khác thường.
Trước kia, mỗi khi nàng đến, Tạ Vân Sơ đều thân chinh ra nghênh đón. Vậy mà hôm nay lại bày giá ngồi chờ ở gian đông thứ, với hiểu biết của nàng về Tạ Vân Sơ, người này vốn không phải kẻ kiêu ngạo, xem ra lần này bệnh tình quả thực không nhẹ.
Đậu Khả Linh vừa đợi nha hoàn dâng trà, vừa quan sát sắc mặt Tạ Vân Sơ, đồng thời tỏ vẻ quan tâm: “Nghe nói thân thể tẩu tẩu không khoẻ, ta không yên tâm nên đến thăm. Vừa khéo hôm nay trong cung phân phát lễ, ta chọn ít món tẩu thích ăn đem đến.”
Trên bàn bày mấy hộp trái cây, Tạ Vân Sơ cũng giống Vương Thư Hoài, xưa nay không mấy để tâm chuyện ăn uống, cái gọi là “thích ăn”, bất quá mỗi thứ chọn lấy một chút mà thôi.
Tạ Vân Sơ và Đậu Khả Linh ở chung tám năm, chỉ cần thấy khóe môi nàng nhếch lên là đã biết ngay tâm tư trong lòng.