Chương 17

Kiếp trước, suốt tám năm, đừng nói là con cái, đến bản thân nàng cũng chưa từng thân thiết với Vương Thư Hoài như vậy. Nam nhân ấy sinh ra đã quá mức tuấn tú, trầm lặng như tuyết sơn thanh tùng, khiến người khác không dám phạm.

Nếu hắn không chủ động, nàng cũng chẳng dám vượt giới hạn. Nữ nhi cùng nhi tử bị nàng quản thúc nghiêm khắc, nên chưa từng có cử chỉ tùy tiện nào như vậy.

Mà giờ đây, Kha tỷ nhi lại dám hôn phụ thân mình.

Hiển nhiên Vương Thư Hoài cũng không ngờ đến hành động đó. Biểu cảm vốn hoàn mỹ như được điêu khắc của hắn, bất ngờ lộ ra một vết nứt nhỏ.

Tạ Vân Sơ lo hắn sẽ tỏ ra kháng cự, làm tổn thương tâm hồn non nớt của con, liền vội vàng bước tới, nhẹ nhàng ôm Kha tỷ nhi từ tay hắn.

Đưa lưng về phía Vương Thư Hoài, nàng khẽ giơ ngón tay cái với nữ nhi, ra hiệu tán thưởng.

Kha tỷ nhi được cổ vũ, mặt mày hớn hở, khanh khách cười to, rồi chẳng để ai nhắc nhở, liền hôn lên má mẫu thân một cái.

So với Vương Thư Hoài vẫn đứng yên cứng ngắc, Tạ Vân Sơ lập tức cúi đầu đáp lại bằng một nụ hôn đầy trìu mến.

Vương Thư Hoài vẫn sững người. Hắn chỉ là... không quen với kiểu thân mật này mà thôi.

Bữa tối được dọn tại Tây Sương phòng. Lâm ma ma đến thỉnh chủ tử dùng cơm.

Tạ Vân Sơ giao hài tử lại cho vυ" nuôi, rồi cùng Vương Thư Hoài sóng vai bước ra cửa. Dọc đường, ánh mắt nàng cứ vô thức liếc sang gò má hắn. Nàng biết rõ, Vương Thư Hoài nhất định là không thích ứng, thậm chí có thể là không thích.

Thế nhưng, nghĩ đến đó, nàng bỗng cảm thấy thật buồn cười.

Kiếp trước, vị trượng phu nàng từng ngưỡng mộ chưa từng đỏ mặt xấu hổ một lần, cũng chưa từng nổi giận với bất kỳ ai. Gặp chuyện luôn trầm tĩnh, không nóng không lạnh, thuận cảnh không vênh váo, nghịch cảnh chẳng oán than, cảm xúc ổn định đến mức khó tin.

Tạ Vân Sơ trong đầu chợt loé lên một ý nghĩ nghịch ngợm, không biết đời này, nàng có cơ hội thấy hắn biến sắc mặt một lần chăng?

Nghĩ lại, cũng chỉ là tưởng tượng. Dù hắn có đổi sắc mặt hay không, thì cũng có liên can gì đến nàng đâu?

Bữa cơm trôi qua êm ả. Mãi cho đến cuối bữa, Lâm ma ma đích thân mang lên một chén thuốc, đặt trước mặt Tạ Vân Sơ, giọng điệu nhẹ nhàng xen lẫn khuyên nhủ: “Nhị nãi nãi, thái y phân phó, lúc ngài sinh nở lưu lại chút bệnh căn, tuy thuốc này đắng, nhưng nhất định phải uống.”

Lâm ma ma làm vậy cũng là có ý. Tối qua Tạ Vân Sơ khiến Vương Thư Hoài mất mặt, lại không đưa ra lời giải thích. Là người hầu trong phủ, ai ai cũng mong chủ tử hòa thuận, mà những người như bà thì càng nghĩ cách để hàn gắn.

Lâm ma ma là ma ma do chính Tạ Vân Sơ dạy dỗ, cũng là người theo hầu trong phòng, nên nàng không thể làm gì khác hơn là nhận lấy bát thuốc, yên lặng bưng lên uống, coi như vì thể diện của Vương Thư Hoài.

Phía đối diện, Vương Thư Hoài thong dong lau tay, động tác từ tốn, từng cử chỉ đều mang theo phong vị thư sinh ôn nhã. Đôi tay hắn thon dài, khớp xương rõ ràng, trắng trẻo như được gọt giũa từ ngọc thạch, thật giống một món điêu khắc tinh xảo.

Hắn đúng lúc lên tiếng, giọng điềm đạm: “Hạ thái y nói thế nào?”

Trên mặt hắn, vẫn duy trì bộ dáng chuẩn mực của một vị trượng phu tốt.

Tạ Vân Sơ đặt chén thuốc xuống, xoay người lại, đáp gọn: “Thái y nói ta khí huyết đều yếu, do mệt nhọc quá độ, cần phải tĩnh dưỡng một thời gian.”

Một câu ngắn gọn, nhưng hàm chứa hai tầng ý. Thứ nhất, nàng vì lo toan việc nhà mà mất sức. Thứ hai, hiện tại thân thể không thích hợp chuyện vợ chồng, tạm thời không nên cùng phòng.

Vương Thư Hoài là người thông minh, nghe liền hiểu rõ. Về tầng sau, hắn không nói gì. Nhưng tầng trước...

Trong đầu hắn thoáng nhớ lại những lời đánh giá của mọi người trong phủ dành cho Tạ Vân Sơ: Tâm tư linh hoạt, việc gì cũng chu toàn.

Một người luôn muốn mọi việc chu toàn hoàn mỹ, tất nhiên phải dốc hết tâm huyết.