Chương 16

Tiểu nha đầu dồn hết sức lực toàn thân, đã hơi nghiêng người được một bên. Gương mặt tròn trịa đỏ bừng, thần sắc gắng gượng. Nhìn dáng vẻ kia, dường như sắp thành công.

Tạ Vân Sơ vẫn yên lặng nhìn con. Vương Thư Hoài cũng đứng yên chờ đợi.

Kha tỷ nhi hành động vụng về, tiểu nha hoàn bên cạnh nhìn đến muốn cười cũng không dám bật tiếng.

Còn Tạ Vân Sơ, lại bật cười khẽ. Nàng liếc nhìn Vương Thư Hoài một cái. Hắn mặc trường sam nguyệt bạch, khoanh tay trước ngực, ánh mắt chăm chú theo dõi Kha tỷ nhi. Trong đáy mắt lạnh nhạt kia, lại thấp thoáng một tia ôn nhu kín đáo.

Giờ phút này nhớ lại, kiếp trước rốt cuộc nàng là vì sợ Vương Thư Hoài trách mắng mà nghiêm khắc với nữ nhi, hay là thật lòng không thích con gái nghịch ngợm?

Hẳn là điều trước, kiếp trước nàng một lòng tôn sùng, yêu thích Vương Thư Hoài, xem hắn như khuôn mẫu hoàn mỹ, coi lời hắn là ý trời, tự buộc mình vào chuẩn tắc hắn đặt ra.

Từ khi trọng sinh, bắt đầu từ giây phút nàng quyết định phá bỏ quy củ Vương Thư Hoài định sẵn, cũng là lúc trong lòng nàng đánh vỡ tín ngưỡng bất khả xâm phạm ấy.

Hôm nay, nàng biết rõ hắn không thích náo nhiệt, nhưng vẫn cố ý khiến gian phòng ồn ào tiếng cười, cùng nữ nhi chơi đùa một trận cho thỏa.

Vương Thư Hoài vốn nhạy bén, lập tức cảm nhận được ánh mắt của Tạ Vân Sơ, hắn quay đầu lại, hai ánh mắt chạm nhau. Nghĩ đến chuyện tối qua, nhất thời không khí trở nên lúng túng. Mà trong sự lúng túng ấy, lòng Tạ Vân Sơ còn thoáng chấn động.

Bởi đối với nàng, đây là lần đầu tiên sau cả một kiếp người, nàng thật sự đối mặt người ấy, bằng một thân phận hoàn toàn tỉnh táo.

Tưởng chừng bản thân đã buông được rồi, nhưng đến khi bốn mắt nhìn nhau, nàng lại không thể giữ lòng bình thản như nước.

Tạ Vân Sơ cố kiềm nén tâm tư dậy sóng, khẽ uốn gối hành lễ, nhẹ giọng: “Nhị gia!”

Vương Thư Hoài lặng nhìn nàng, nhàn nhạt đáp một tiếng coi như chào hỏi.

Chuyện đêm qua, Tạ Vân Sơ không định giải thích, còn Vương Thư Hoài cũng chẳng hỏi đến. Cảm tình giữa hai người chưa đến mức có thể thẳng thắn bày tỏ lòng mình.

Chỉ một ánh nhìn trao nhau, chuyện ấy hóa thành vô thanh vô thức, cả hai đều để trôi qua.

Đúng lúc ấy, Kha tỷ nhi xoay mình thành công, hai cánh tay nhỏ vỗ vào đệm, cao hứng vô cùng khiến cả phòng bật cười khen ngợi.

Ánh mắt Vương Thư Hoài cũng bị bé thu hút, khóe môi khẽ cong, lộ ra một nụ cười nhạt hiếm hoi.

Kha tỷ nhi dường như cũng rất đắc ý. Nàng níu lấy rào chắn bò dậy, rồi quay đầu thấy được phụ mẫu đứng gần bên. Đôi mắt tròn vo ngây thơ đảo qua đảo lại giữa Tạ Vân Sơ và Vương Thư Hoài, tựa như đang cân nhắc xem nên tới tìm ai thưởng công.

Đôi mắt kia... giống Vương Thư Hoài đến tám, chín phần.

Vương Thư Hoài xưa nay thần sắc luôn ôn hòa, song khí thế quanh hắn lại cực kỳ áp bức.

Tiểu hài tử vốn không hiểu khí thế là gì, chỉ biết mẫu thân thường nghiêm mặt với mình, thế nên Kha tỷ nhi liền cười toe toét, giang hai tay về phía phụ thân.

Trong phòng phút chốc lặng đi.

Vương Thư Hoài chưa từng bế trẻ con. Ở ngoài phố còn có câu “Ôm cháu không ôm con.” Huống hồ đây lại là một bé gái. Con gái nên do mẫu thân nuôi dạy, mà hắn thì chưa từng thân mật với con.

Trước kia, nếu thấy cảnh này, Tạ Vân Sơ nhất định sẽ bước lên, thay hắn bế Kha tỷ nhi.

Nhưng hôm nay, nàng chỉ đứng im, không nhúc nhích. Nàng muốn xem thử Vương Thư Hoài sẽ xử trí ra sao.

Trên mặt hắn không lộ nửa phần cảm xúc, chỉ trầm mặc trong chốc lát, rồi bất ngờ khom lưng đưa tay ra, bế lấy nữ nhi.

Kha tỷ nhi trong nhận thức mơ hồ, chỉ biết rõ mẫu thân là người thân quen nhất, đối với phụ thân thì ấn tượng còn mờ nhạt. Nhưng điều đó không cản nàng thể hiện tình cảm. Vừa được bế lên, nàng liền ghé má hôn lên mặt Vương Thư Hoài một cái rõ kêu.

Vương Thư Hoài cứng đờ cả người. Tạ Vân Sơ cũng sửng sốt, không khỏi lắp bắp kinh hãi.