Khương thị sinh được ba trai một gái. Trong đó, Vương Thư Hoài là con trai lớn, chỉ một lòng đèn sách mà không chịu thành thân, khiến bà luôn nôn nóng tìm con dâu. Vậy nên bà vội tìm vợ cho Tam gia Vương Thư Khoáng trước, sau khi Tạ Vân Sơ mang thai Kha tỷ nhi thì lại tiếp tục cưới vợ cho Tứ gia Vương Thư Đồng.
Mỗi khi bị ức hϊếp bên ngoài, Khương thị lại quay về trút giận lên chính các nàng dâu của mình.
Khi Tạ Vân Sơ bước vào Ninh Hòa Đường, vừa hay trông thấy bà bà dung mạo xinh đẹp đang nổi giận với Tứ nãi nãi.
“Chỉ súc miệng thôi mà làm không xong? Ngươi nhìn lại Nhị tẩu của ngươi kìa, hoài thai trưởng tôn mà vẫn xinh đẹp hơn ngươi, tay chân cũng đâu có vụng về như thế.”
Khương thị vốn lười nhác, thường ngủ trưa đến tận giờ Thân mới dậy.
Tứ nãi nãi Hứa Thời Vi khép nép đứng dưới trường kỷ, ôm ống nhổ trong tay, khuôn mặt trắng trẻo đỏ bừng như sắp khóc đến nơi: “Mẫu thân, sau này con sẽ học theo tẩu tẩu...”
Nha hoàn lập tức tiến lên đỡ lấy ống nhổ, chờ Khương thị súc miệng xong lại dâng lên chén trà. Đợi bà uống xong, thì dâng thêm một bát cháo tổ yến.
Đúng canh giờ này mỗi ngày, Khương thị đều dùng một bát tổ yến để dưỡng nhan, thanh thần.
Hứa Thời Vi nhìn chén cháo tổ yến kia mà ức nghẹn trong lòng, vừa khổ vừa tủi. Đúng lúc đó, thấy Tạ Vân Sơ thong dong bước vào, nàng như thấy cứu tinh, vội vàng nghênh đón: “Nhị tẩu, ngài đến rồi! Muội và mẫu thân nhắc đến ngài không biết bao lần. Thân thể tẩu thế nào rồi, đã đỡ hơn chưa?”
Tạ Vân Sơ liếc Hứa Thời Vi một cái, rồi cong môi mỉm cười: “Đa tạ đệ muội quan tâm!”
Kiếp trước, người mà Tạ Vân Sơ thân thiết nhất chính là Hứa Thời Vi. Hứa thị có dung mạo dịu dàng, tính tình lại ngoan ngoãn nhu thuận. Nàng luôn quan tâm, chở che muội ấy trong mọi việc. Nào ngờ khi tin tức Tạ Vân Tú sắp được gả làm kế thất truyền ra, Hứa Thời Vi lại là người đầu tiên thân thiết, qua lại với nàng ta.
Quả nhiên, không thể trông mặt mà bắt hình dong.
Tạ Vân Sơ tiến lên, trước tiên cung kính hành lễ với Khương thị, rồi tiếp nhận chén sứ từ tay nha hoàn, nhẹ nhàng khuấy cho nguội, rồi đặt muỗng lên mu bàn tay thử độ ấm.
Hứa Thời Vi đứng bên cạnh nhìn thấy, vội vàng nhắc: “Tẩu tẩu cẩn thận một chút, đừng để mẫu thân bị bỏng.”
Chờ nàng kiểm tra xong độ ấm, Hứa Thời Vi lại dịu giọng hỏi: “Có thể dâng lên rồi chứ?”
Chuyện như vậy vốn là Tạ Vân Sơ quen tay làm, nên người nghe cũng đinh ninh rằng nàng đang tận tâm tận lực phụng dưỡng.
Tạ Vân Sơ múc một muỗng, đưa đến trước mặt Khương thị.
Sáng nay, Lâm ma ma đến tìm Khương thị, truyền lời xin nghỉ thay Tạ Vân Sơ, nói rằng thân thể nàng không khoẻ, không thể đến hầu. Khương thị vừa nghe đã sa sầm nét mặt. Bà đã quen có nàng bên cạnh hầu hạ. Tức phụ của lão tam tuy bề ngoài dịu dàng, nhưng lòng dạ tính toán, luôn tìm cớ tranh quyền quản sự. Vừa nghe Tạ Vân Sơ cáo bệnh, liền tranh thủ cơ hội xông vào phòng nghị sự, đến giờ còn chưa thấy quay về.
Khương thị chỉ còn cách gọi nàng dâu mình yêu thích nhất đến hầu hạ. Nhưng tức phụ này thực chất vô dụng, chẳng giúp được việc gì. Ngày thường miệng lưỡi ngọt ngào, nhưng làm gì cũng lúng túng, hậu đậu.
Giờ vừa thấy Tạ Vân Sơ trở lại, vẫn tận tâm tỉ mỉ như trước, tâm Khương thị liền dịu xuống, tự nhiên há miệng chờ đút, hưởng thụ sự hầu hạ của nàng dâu lớn.
Muỗng cháo tổ yến sắp đưa tới bên miệng Khương thị thì Tạ Vân Sơ bỗng không kìm được run nhẹ cánh tay, quay mặt đi “khụ” một tiếng.
Hai hàng mày Khương thị liền nhíu lại.
Tạ Vân Sơ lập tức lùi xuống một bước, hổ thẹn cúi đầu: “Đêm qua con dâu bị cảm lạnh, có lẽ cơ thể chưa hoàn toàn bình phục. Mong mẹ chồng thứ tội.”
Trước kia, nàng luôn thân mật gọi bà là “nương”. Nhưng nay Khương thị chỉ còn là “mẹ chồng” của nàng.
Khương thị chưa phát hiện thay đổi nhỏ trong cách xưng hô của con dâu. Bà vốn không phải người quá khắt khe hay thích thể hiện uy quyền.