Chương 12

Thị vệ vừa rời khỏi, người hầu cận thân tín của hắn là Minh Quý tiến vào. Gã tươi cười, nâng hộp thức ăn trên tay: “Gia, thiếu nãi nãi sai Thu Tuy mang canh bách hợp hạt sen tới. Nhân lúc còn nóng, mời ngài dùng ngay.”

Khi ở trong phủ, Tạ Vân Sơ luôn chuẩn bị chu toàn ba bữa đều đặn cho hắn, chưa từng sơ sót.

Vương Thư Hoài theo lệ nhấp mấy thìa. Hương vị lần này có phần khác lạ, song hắn cũng chẳng nghĩ nhiều. Hắn rất nhạy cảm, nhưng không phải chuyện gì cũng để trong lòng.

Hắn không hề biết bắt đầu từ hôm nay, những gì hắn dùng sẽ không còn do chính Tạ Vân Sơ đích thân chuẩn bị nữa.

Sau khi uống canh, thấy Minh Quý vẫn chưa rời đi, Vương Thư Hoài ngẩng đầu hỏi: “Còn chuyện gì?”

Minh Quý lộ vẻ lo lắng: “Lúc tiểu nhân tiến vào thư phòng thì thấy Xuân Kỳ ra ngoài mời đại phu, xem chừng thân thể thiếu nãi nãi không được khoẻ.”

Vương Thư Hoài trầm mặc, điều này giải thích được việc Tạ Vân Sơ tối qua từ chối cùng phòng. Có lẽ nàng muốn tĩnh dưỡng thân thể. Vừa hay, hắn cũng chẳng gấp.

Chuyện đêm qua, Tạ Vân Sơ tuy có phần thất lễ, nhưng hắn vốn cũng chẳng để tâm.

“Ừm, ngươi qua bên đó hỏi thăm một chút, nhớ dặn đại phu xem mạch cho cẩn thận.”

Miệng dặn người ta phải để tâm, mà chính ngài lại chẳng mảy may lưu ý. Minh Quý cạn lời, thầm rủa mấy câu trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn cung kính đáp lời.

Tạ Vân Sơ quả thật đã mời đại phu, một là để có cớ hợp lý cho việc đột ngột nghỉ ngơi, hai là nàng thực sự muốn điều dưỡng cơ thể.

Nhớ lại đoạn đối thoại tối qua với Vương Thư Hoài, nàng cũng hiểu rõ tuy có thể né tránh chuyện phòng the, nhưng nếu không đưa ra lời giải thích thỏa đáng, e sẽ khiến vợ chồng nảy sinh hiềm khích. Tuy nàng muốn giữ khoảng cách, nhưng chưa từng có ý đối chọi gay gắt với hắn. Dù sao cũng phải giữ gìn mặt mũi cho đôi bên.

Xuân Kỳ tuân theo phân phó của nàng, lập tức đi thỉnh đại phu.

Vương gia là đại tộc trứ danh bậc nhất kinh thành, lại có Trưởng công chúa hậu thuẫn, Thái Y Viện cũng đặc cách cắt cử một vị thái y riêng cho Vương phủ. Chẳng mấy chốc, thái y đã tới, sau khi kiểm tra thì kê cho nàng phương thuốc ích khí bổ huyết.

Tạ Vân Sơ dùng thuốc sau bữa trưa, ngủ một giấc, tỉnh dậy rồi tắm rửa thay y phục, thần sắc sáng sủa hẳn lên.

Đã quyết tâm tiếp tục sống cho ra sống, thì những lễ nghi thưa gửi sáng chiều cũng không thể thiếu sót.

Nàng thay một bộ áo dài màu đỏ nhạt, phối với váy hoa màu phấn hồng, thanh nhã mà không kém phần rạng rỡ, rồi ung dung đi đến thượng phòng.

Mẹ chồng Tạ Vân Sơ là Khương thị, vốn là tuyệt sắc giai nhân một thời. Khương gia là dòng dõi huân quý lâu đời, Khương thị từ nhỏ đã được nuông chiều như vàng ngọc, vươn tay có người đỡ, há miệng có người bón, nên dưỡng thành một thân da thịt nõn nà trắng mịn. Khi còn trẻ, bà nổi tiếng kiêu ngạo, ương bướng. Về sau, khi gả vào Vương gia làm con dâu của Trưởng công chúa thì phải thu liễm tính khí.

Phu quân hèn yếu thì không thể nương tựa, chị em dâu tôn quý lại khó bề hòa thuận, Khương thị tuy ngoài mặt cao quý đoan trang, nhưng bên trong sớm đã mệt mỏi, không còn sức tranh đấu.

Chỉ riêng chuyện đêm qua Tạ Vân Sơ cự tuyệt cùng phòng với Vương Thư Hoài, vậy mà Khương thị lại không nghe phong thanh gì. Vì cớ gì? Vì đám hạ nhân ở Xuân Cảnh Đường hoặc là tâm phúc của Tạ Vân Sơ, hoặc là thuộc hạ của Vương Thư Hoài. Tóm lại, Khương thị không chen tay vào phòng con trai được.

Bởi Tạ Vân Sơ là con dâu do Trưởng công chúa đích thân chọn, vừa tài năng xuất chúng, lại đoan trang nền nã, Khương thị đối với nàng vừa hài lòng vừa bực bội.

Hài lòng là rốt cục bà có được một nàng dâu đảm đang thay mình quản lý việc nhà, nhờ đó mà bản thân có thể thảnh thơi. Bực bội là bởi nàng dâu ấy không phải do chính tay bà tuyển chọn, giữa hai người luôn có một tầng ngăn cách.