Chương 11

“Hoài Nhi, con muốn vào bộ nào? Có cần phụ thân tiến cung một chuyến, nhờ tổ phụ bẩm rõ với Trưởng công chúa không?”

Đức Dung Trưởng công chúa tuy đã xuất giá, nhưng không ở phủ Công chúa, là bởi năm xưa trong lúc tranh ngôi đoạt vị, bà từng trợ giúp kim thượng phá vòng vây, mở ra một con đường máu giành chiến thắng. Nhờ vậy, kim thượng đặc biệt kính trọng vị muội muội này, đều ngầm hỏi qua ý bà với mọi việc triều chính.

Vì thế, nhiều năm nay Trưởng công chúa thường ở trong cung, rất ít khi trở về phủ. Quốc công gia yêu quý thê tử, cũng ở lại trong cung bầu bạn, chỉ đến ngày lễ tết mới trở về phủ vui vầy cùng con cháu.

Việc Vương Thư Hoài sẽ được phân về nha môn nào kỳ thực là chuyện nhỏ, vốn không nên kinh động tới kim thượng và Trưởng công chúa. Nhưng thân phận của hắn lại đặc thù. Thứ nhất là địa vị tôn quý, thứ hai là gốc gác nhạy cảm, rốt cuộc cũng không phải cháu ruột của Trưởng công chúa. Nếu Trưởng công chúa có dụng ý riêng, triều thần chẳng dám đắc tội với vị nữ trung hào kiệt quyền thế này.

Nghe xong, sắc mặt Vương Thư Hoài vẫn bình thản, hắn thư thái trả lời: “Phụ thân không cần lo lắng. Nếu ngài vào cung trần tình thì chẳng khác nào đem chuyện nhỏ hóa to, giống như cố tình gây chuyện. Trưởng công chúa quyết định nơi nào, thì nhi tử đến làm việc ở đó.”

Nhị lão gia đưa mắt nhìn con trai thật lâu. Hôm nay, hắn mặc một chiếc áo suông màu ngọc bích, đeo một khối ngọc Hòa Điền ở bên hông. Khối ngọc này là món quà mừng ngày đầy tháng do Trưởng công chúa ban tặng. Màu sắc bộ y phục vốn chẳng mấy nổi bật, người khác mặc vào ắt sẽ trở nên tầm thường, thế nhưng khoác trên người Vương Thư Hoài lại khác hẳn. Hắn có khí chất xuất chúng cùng vẻ mặt lạnh lùng mà an nhiên, thanh tĩnh, khiến sắc áo bỗng có thêm phần tiên khí.

Nếu nhi tử là loại người mặc cho người khác sắp xếp thì đã đỡ lo, chỉ e là không phải như vậy.

“Con đừng gây chuyện gì rắc rối đấy!”

Vương Thư Hoài rũ mắt, không đáp.

Nhị lão gia bĩu môi, liếc nhìn đứa con thong dong trầm ổn kia một cái, khẽ “hừ” mấy tiếng. Thôi thì, ông ta cũng chẳng giúp được gì, cứ để tiểu hồ ly này tự mình xoay sở.

Nhị lão gia xưa nay không quen bận tâm nhiều, chẳng mấy chốc đem chuyện phiền lòng vứt sau đầu. Ông quay sang nhìn chằm chằm Vương Thư Hoài, rồi hỏi: “Tối qua con ngủ lại chỗ con dâu à?”

Vương Thư Hoài thoáng ngẩn ra. Hắn vốn là người vô cùng chuyên tâm, một lòng lo sự nghiệp, lo triều chính. Nếu phụ thân không cố ý nhắc nhở thì hắn suýt nữa đã quên chuyện tối qua.

Đối diện với ánh mắt trêu chọc của phụ thân, Vương Thư Hoài chỉ im lặng. Xưa nay không ưa nhiều lời về chuyện riêng, hắn chỉ đáp qua loa: “Đúng vậy.” Một bộ dáng không muốn để phụ thân hỏi han thêm gì nữa.

Nhị lão gia cũng hiểu rõ, phụ thân sao có thể quản chuyện trong phòng của con trai. Sở dĩ ông buột miệng hỏi câu này là bởi sáng nay Tạ thị cáo bệnh, không đến thỉnh an ở thượng phòng như thường lệ. Trước đây nàng vốn sớm tối không ngơi, mưa gió sấm sét gì cũng không quên thỉnh an trưởng bối, hôm nay đột nhiên vắng bóng nên ông đoán rằng đôi tiểu phu thê này “tiểu biệt thắng tân hôn”, đêm qua tình ý nồng nàn quá mức, khiến Tạ thị xấu hổ không tiện ra mặt.

Theo quy củ Vương gia, trước khi Tạ thị sinh hạ trưởng tử, Vương Thư Hoài không được nạp thϊếp. Nhi tử lơ là chuyện phòng the đã lâu, nhất thời không kiềm được cũng là điều dễ hiểu.

Thấy Vương Thư Hoài hờ hững, không muốn dây dưa chuyện này thêm nữa, Nhị lão gia biết hắn đang ngầm tiễn khách, bèn đứng dậy rời đi.

Vương Thư Hoài kính cẩn tiễn phụ thân ra cửa, sau đó mới trở lại thư phòng. Cảm xúc trên mặt hắn dần lắng xuống. Hắn rút ra một tập giấy dầu đặc chế từ hộp Đa Bảo Các rồi bắt đầu viết thư. Viết xong thì gọi người gửi thư đi.