Tim Tạ Vân Sơ đập thình thịch không ngừng, hồi lâu sau nàng mới bình ổn lại, gật đầu đáp: “Được! Đến hôm đó chúng ta sẽ về phủ chúc thọ cho phụ thân.”
Đời này, nàng nhất định không để Lục di nương toại nguyện. Trong nửa tháng còn lại, nàng phải tính kỹ mọi phương án.
Tin rằng ác mộng của chủ nhân là điềm cảnh báo, Xuân Kỳ quyết không để Tạ Vân Sơ phải lao lực thêm nữa. Nàng vừa cằn nhằn vừa lo lắng: “Ngài nên nghỉ ngơi cho thật tốt để giữ gìn sức khỏe. Thân thể hao gầy thì làm gì cũng uổng phí.”
Ngày mười sáu tháng Ba, trời quang mây tạnh. Vào giờ Mẹo, trời đổ một trận mưa xuân đến giờ Thìn thì ngớt. Nắng ban mai xuyên qua màn sương sớm, ánh lên từng vệt ngũ sắc long lanh.
Hôm nay Vương Thư Hoài được nghỉ tắm gội.
Sau khi đỗ Trạng Nguyên, hắn được bổ nhiệm làm Biên tu ở Hàn Lâm Viện, nay đã tròn hai năm, vừa vặn đến kỳ luân chuyển. Theo lệ, đến tháng ba sẽ diễn ra kỳ đại tuyển, kết quả dự kiến công bố vào cuối tháng.
Sáng sớm, Vương Thư Hoài thức dậy, đến thỉnh an phụ mẫu, sau đó cùng phụ thân là Nhị lão gia Vương gia lui về thư phòng ở ngoại viện.
Nhị lão gia Vương Thọ trong độ tuổi trung niên phát phì, dáng người không còn thẳng tắp như thuở trẻ, chỉ còn khuôn mặt là lưu lại đôi phần phong thái năm xưa. Ông ngồi phịch ra phía sau án thư, cái bụng to như muốn chiếm hết cả chiếc ghế gỗ tử đàn của Vương Thư Hoài.
Quản gia vội khom lưng bước vào dâng trà, mang theo ấm tử sa Đại Hồng Bào quen thuộc của Nhị lão gia, rồi lại rót cho Vương Thư Hoài một chén Long Tỉnh Tây Hồ. Xong việc, ông ta mỉm cười thưa: “Nhị lão gia, Nhị gia, xin mời hai vị dùng trà.”
Vương Thọ vốn là trưởng tử dòng chính của Vương gia, Vương Thư Hoài cũng là đích trưởng tôn trong nhà. Tuy nhiên, hai người được gọi là “Nhị lão gia” và “Nhị gia” cũng có nguyên do riêng.
Lang gia Vương thị đã vững vàng trăm năm, con cháu trong tộc tài hoa lỗi lạc, đời nào cũng có nhân tài xuất chúng. Sang triều Đại Tấn, Vương thị vẫn phồn vinh không suy.
Khi Tiên đế vừa đăng cơ, do lão thái gia Vương thị có công phò tá nên được phong làm Vương Quốc công. Khi ấy, lão nhân đã kết duyên với thanh mai Chân thị, thân mẫu của Nhị lão gia Vương Thọ. Nhưng sau khi sinh con chẳng bao lâu thì Chân thị qua đời.
Đúng lúc đó, Trưởng công chúa Đức Dung goá chồng, nên tiên đế đích thân làm chủ, gả vị công chúa duy nhất cho Vương lão thái gia làm chính thê.
Trưởng công chúa Đức Dung có một nhi tử với tiên phò mã, lớn hơn Vương Thọ nửa tuổi. Do phò mã bị xử chết vì tội phản nghịch, Trưởng công chúa quyết định đổi họ cho con mình sang họ Vương. Vì vậy, người con này được tính là hàng thứ nhất trong Vương thị, tức Vương gia Đại lão gia hiện nay.
Về sau, Trưởng công chúa và Quốc Công gia sinh thêm hai trai một gái, lần lượt là Tam lão gia, Tứ lão gia và Ngũ cô nãi nãi.
Thân phận Trưởng công chúa tôn quý, Đại lão gia lại tài năng xuất chúng, nên ở trong phủ Quốc Công như cá gặp nước, rất ra dáng bậc huynh trưởng. Trái lại, Nhị lão gia Vương Thọ mất mẹ từ nhỏ, tính tình lại yếu đuối, dễ bị người khác chèn ép.
Phía trên bị đại ca không cùng huyết thống đè đầu, phía dưới lại có các đệ đệ, muội muội con ruột của Trưởng công chúa tôn quý, Nhị lão gia như kẹt giữa dòng, dần thành kẻ vô hình trong phủ.
Sau này, đích trưởng tôn chân chính của Vương gia là Vương Thư Hoài chào đời. Vương Thư Hoài kế thừa tài hoa của tổ tiên, từ chối đặc ân của gia tộc mà một lòng dùi mài khoa cử, cuối cùng đỗ Trạng Nguyên, giúp Nhị lão gia nở mày nở mặt.
Nhị lão gia ngồi sau án thư, chăm chú quan sát người con tuấn tú, xuất chúng với ánh mắt đầy tự hào. Song nhớ đến việc đại tuyển sắp tới, chân mày ông ta cau lại: “Hôm qua ta uống rượu ở Tây Sương Các thì gặp Quyền đại nhân bên Lại Bộ. Ông ấy nói, quan viên các bộ đều vừa ý con và muốn mời con tới nha môn bọn họ làm việc. Nhưng Quyền đại nhân cũng nói, cuối cùng định cho con ở đâu thì phải xem ý Trưởng công chúa.”