Chương 9

Lại nói lúc trước, khi Thanh Mân cõng Phượng ca nhi về sơn trang, đang nói chuyện thì đột nhiên im bặt.

Thật ra Thanh Mân không cần phải quá lo lắng bởi vì Phượng ca nhi đã đoán được điều nàng e ngại là gì, trong lòng chỉ một mảng lạnh lẽo.

Lúc này Phượng ca nhi sáu tuổi, hai năm trước, nàng từ phủ Thôi Hầu ở kinh thành đến sơn trang “Tố Nhàn” này ở Phu Châu, chỉ vì mẹ ruột Tạ thị bệnh tình nguy kịch nên đến trước mặt để tận hiếu.

Biệt danh “Phượng ca nhi” này chính là do Tạ thị ngày xưa chỉ vào ngọn núi Phượng Hoàng ở Phu Châu mà đặt.

Có lẽ là vì thấy con gái vui vẻ nên bệnh tình của Tạ thị lại có chút chuyển biến tốt đẹp.

Cuối cùng, sau hai năm phụng dưỡng thuốc thang thì đến đầu năm nay, Tạ thị cuối cùng cũng qua đời.

Trần thúc trong trang đã cho người về kinh báo tin, theo lý mà nói, nhà họ Thôi đáng lẽ đã sớm cử người đến đón nàng về, không biết vì sao lại mãi không có tin tức.

Đối với “Phượng ca nhi” lúc này mà nói, mẹ qua đời đâu phải là chuyện đầu năm? Đó đã là… một chuyện cũ quá xa xôi, lại vì quá nặng nề cho nên nàng vẫn luôn không muốn nhớ lại.

Đúng vậy, nàng là Phượng ca nhi, cũng là Thôi Vân Hoàn.

Nếu Thôi Vân Hoàn nhớ không lầm… không, phải nói là nàng sẽ không bao giờ nhớ lầm, vào ngày mùng chín tháng tư hai năm sau, một buổi chiều sau cơn mưa xuân tầm tã, một con chim sẻ nhỏ đậu trên cửa sổ hót hai tiếng rồi vỗ cánh bay đi. Lúc này, Trần thúc sẽ đến mời nàng ra ngoài, bởi vì phủ Thôi Hầu cuối cùng cũng cử người đến đón nàng.

Nàng thậm chí còn nhớ rõ Hồ ma ma trong phủ đến đón nàng, bà ta mặc một bộ đồ lụa sa tanh màu nâu vàng thêu hoa văn cát tường, tóc búi kiểu phúc thọ bóng loáng. Khi xuống xe, chân trái bước ra trước, bà ta ngẩng đầu nhìn ba chữ “Tố Nhàn Trang”, miệng phát ra một tiếng “chậc”, lông mày bên phải nhướng lên.

Cho đến khi đi vào, Hồ ma ma suýt nữa bị rêu xanh trong sân làm trượt chân. Lúc đó, hai nha hoàn đi theo sau bà ta, một người cười thành tiếng, một người che miệng, rồi vội vàng đến đỡ.

Tí tách, tiếng mưa như ở bên tai, hơi nước phả vào mặt, ẩm ướt bao bọc lấy nàng.

Lúc đó Hồ ma ma vào phòng nhìn Phượng ca nhi, cười mà như không cười.

Nàng lại nghĩ kỹ hơn, trên thái dương bà ta có vài giọt mưa, khi cười khóe mắt có vài nếp nhăn nhỏ, hai nha hoàn ngầm trao đổi ánh mắt, nụ cười quỷ dị… Vân Hoàn đều nhớ rõ.

Không phải vì cảnh tượng và nhân vật quá độc đáo mà nhớ rõ, chỉ là… đó là một loại khả năng bẩm sinh.

Đối với Thôi Vân Hoàn mà nói, trong một khoảng thời gian rất dài, nàng vẫn chưa ý thức được bản thân có gì khác biệt với vô số chúng sinh trên thế gian này. Đối với những người xung quanh nàng, họ cũng không phát hiện ra điều gì khác thường, phần lớn chỉ cảm thấy cô bé này thật thông minh.

Ví dụ như: Dù hỏi nàng bất cứ điều gì, nàng đều sẽ biết.

Mọi người đều cho rằng đây chẳng qua chỉ là sự lanh lợi của một cô bé, thật sự không đáng kể.

Họ không biết sự thông minh này của Vân Hoàn thực ra là có nguyên nhân.

Nguyên nhân nằm ở chỗ nàng “nhìn một lần là không bao giờ quên”.

Bất kể là đã thấy qua vật gì, nhân vật nào, trải qua chuyện gì, vui buồn hỉ nộ, dù đã qua mười năm, hai mươi năm thhif đối với nàng, ký ức vẫn sống động như thật. Nếu nhớ lại kỹ, mọi thứ giống như đang diễn ra trước mắt, như thể mới xảy ra một khắc trước.

Từ việc nhỏ đến từng chi tiết, tất cả mọi thứ, vĩnh viễn không phai nhạt.

Trước khi ý thức được điều này, Vân Hoàn không cảm thấy có gì không ổn. Khi nàng dần dần hiểu ra, phần “trời sinh khác biệt” này lại giống như một sự tra tấn bởi vì nàng không thể lựa chọn cho nên mọi trải nghiệm đều không thể quên đi.

Chuyện vui mừng thì không sao nhưng những nỗi đau khổ không thể chịu đựng… khi nhớ lại, nỗi đau từng trải qua lại hiện về y hệt, nỗi đau khổ như bị lăng trì lại càng khuếch đại gấp bội, giống như một trò đùa ác ý của ông trời.

Vĩnh viễn không quên, đối với người khác có lẽ chỉ là một câu thề không quan trọng, nhưng với nàng, đó là một khả năng độc nhất vô nhị nhưng cũng giống như một lời nguyền đáng sợ nhất.

Bởi vậy, khi Thanh Mân không nhắc đến cái chết của chủ mẫu, Thôi Vân Hoàn cũng lập tức dừng lại.

Nàng cố gắng hết sức để không nhớ lại bởi vì một khi nhớ lại thì mọi tình cảnh, mọi chi tiết, thậm chí cả âm thanh và hơi thở… và nàng sẽ lại chìm vào nơi tụ tập nỗi đau đó, không thể tự thoát ra.

Điều khiến Vân Hoàn không muốn nhớ lại và trải qua đâu chỉ có chuyện của mẹ?

Thất tình lục dục, cuối cùng cũng không thể tự kiểm soát, có lúc không tự giác liền sẽ vô cớ nhớ lại, giống như đặt chân xuống nước, bất tri bất giác lại trượt về phía nước sâu sắp chìm nghỉm.

Giống như ngày hôm đó…