Chương 8

Thanh Mân kịp thời dừng lại nhưng Phượng ca nhi đã đoán được nàng định nói gì, vẫn làm ra vẻ không biết, chỉ như không có chuyện gì nép sát vào người Thanh Mân, đưa tay ôm cổ nàng.

Lại nói Thanh Mân cõng Phượng ca nhi về đến Tố Nhàn sơn trang, vừa vào cửa liền bị nhũ mẫu Lâm thị kéo vào, rửa tay rửa mặt, thay một bộ quần áo khác.

Nhũ mẫu Lâm thị là người từ kinh thành mang đến, vốn còn có một tiểu nha đầu hầu hạ nhưng vì không hợp khí hậu nên đến đây không bao lâu thì bệnh chết.

Lâm thị thay quần áo cho Phượng ca nhi xong, không khỏi lại dặn dò một phen: “Tiểu thư ngoan, người dù sao cũng là tiểu thư quý giá của hầu phủ, khác với đám trẻ chân đất ở quê, hơn nữa tuổi cũng dần lớn, sao có thể cứ mãi chơi chung với chúng nó? Ngày nào cũng làm cho mặt mày lem luốc như mèo mới về, may mà không phải ở kinh thành, nếu không làm sao còn yên ổn được? Da cũng bị lột mấy lớp rồi.”

Phượng ca nhi biết Lâm thị chỉ là hay càm ràm chứ thực ra không có ác ý gì, nàng bèn cười cười cho qua.

Lâm thị thấy nàng không để tâm, liền lẩm bẩm: “Thôi thôi, ta cũng là lo hão, còn không biết có thể trở về được không, chỉ tiếc cho Phượng ca nhi… rõ ràng là một đứa trẻ xinh đẹp như vậy.” Bà vừa nói vừa nhìn Phượng ca nhi, thở dài một hơi, đáy mắt lộ vẻ phiền muộn và tiếc nuối.

Phượng ca nhi hiểu ý bà nhưng chỉ làm ra vẻ không hiểu, quay người định đi ra ngoài. Nhũ mẫu đuổi theo giữ lại: “Mới về lại vội vàng đi đâu? Không được ra bờ sông nữa, để ta phát hiện một lần nữa thì ta sẽ đánh gãy chân con bé Thanh Mân!”

Phượng ca nhi đành đáp: “Biết rồi ạ.”

Phượng ca nhi ra khỏi cửa liền thấy Thanh Mân đứng ở ngoài, thấy nàng, Thanh Mân bèn che miệng cười nói: “Lâm ma ma lại càm ràm à? Có nói xấu ta không?”

Phượng ca nhi gật đầu, Thanh Mân nắm tay nàng, nói: “Lần trước tiểu thư rơi xuống nước, cuối cùng cũng không giấu được, may mà phúc lớn mạng lớn, có nãi nãi trên trời phù hộ, nếu không, đừng nói ma ma và Trần thúc không tha, chính ta đền mạng cho tiểu thư cũng không đủ.”

Phượng ca nhi không nói gì, chỉ cùng Thanh Mân đi ra khỏi tiểu viện, thấy hai bên không có ai, mới hỏi: “Tỷ tỷ, chuyện ta rơi xuống nước có phải tỷ có điều gì không nói với ta không?”

Thanh Mân sửng sốt, rồi cười nói: “Sao lại hỏi vậy? Chẳng qua là muội ham chơi thôi, dù sao cũng được một bài học, sau này không được đi ra chỗ nước sâu nữa!”

Phượng ca nhi thấy nàng một mực không nói, lập tức cũng không hỏi nữa, chỉ hỏi nàng những chuyện vặt vãnh thường ngày.

Đã đến hoàng hôn, sau khi dùng bữa tối xong, Phượng ca nhi liền tự đi nghỉ, Thanh Mân hầu hạ bên cạnh, thấy nàng ngủ say mới nói với Lâm ma ma một tiếng, rồi về phòng mình.

Thanh Mân rửa mặt xong, đang định đi nghỉ, đột nhiên trong lòng khẽ động, liền đứng dậy đi đến chiếc tủ bên giường, mở tủ ra lấy chiếc khay đan kim chỉ bên trong ra.

Nàng gạt những mảnh vải vụn kim chỉ bên trên ra, liền thấy dưới đáy khay đan có một miếng ngọc bội trắng tinh không tì vết, dưới ánh đèn sáng trong thanh khiết, lại có ánh trăng.

Thanh Mân giơ miếng ngọc bội này lên ngắm nghía, không khỏi nghĩ đến ngày hôm đó nửa tháng trước… Nàng đang giặt quần áo bên bờ sông, đột nhiên thấy Tiểu Cẩu Tử thở hổn hển chạy tới báo rằng Phượng ca nhi rơi xuống nước.

Nàng ngay lập tức không màng đến quần áo, vội xách váy chạy về phía bờ sông Hồ Lô. Khi nàng vén cành liễu ra lại thấy có một bóng dáng nam tử thon dài, thoáng một cái đã biến mất vào trong rừng.

Thanh Mân hoảng sợ rồi phát hiện Phượng ca nhi nằm trên mặt đất, cả người ướt sũng, quần áo xộc xệch trông vô cùng chật vật. Thanh Mân gần như hô thành tiếng, loạng choạng chạy đến trước mặt, run rẩy kiểm tra hơi thở mới hơi yên tâm.

Lúc ấy Thanh Mân vô cùng hoảng hốt nhưng lại thầm may mắn là mình không gọi người khác đến. Nàng vội sửa sang lại quần áo cho Phượng ca nhi, lại lấy khăn lau khô nước trên mặt nàng, cởϊ áσ khoác của mình ra bọc lấy Phượng ca nhi.

Miếng ngọc bội này chính là lúc nàng sửa sang quần áo cho Phượng ca nhi thì phát hiện ra. Nàng hầu hạ Phượng ca nhi hai năm, đương nhiên biết vật này không phải của Phượng ca nhi… Thanh Mân nghĩ đến bóng dáng nam tử lặng lẽ biến mất kia, rùng mình một cái.

Thanh Mân vừa nghĩ, gần như muốn lập tức ném miếng ngọc bội này xuống sông, nhưng vì Tiểu Cẩu Tử đi vào, Thanh Mân ma xui quỷ khiến thế nào mà giấu miếng ngọc bội vào trong lòng.

Nàng không dám nói với Phượng ca nhi chuyện nhìn thấy nam tử lạ mặt, Phượng ca nhi tuy tuổi còn nhỏ nhưng nếu chuyện này lan truyền ra ngoài, ai biết dưới những lời đồn thổi lại sẽ bịa đặt ra những lời lẽ khó nghe nào?

Ngay lúc Thanh Mân đang nhìn chằm chằm miếng ngọc bội ngẩn người thì Phượng ca nhi ở trong phòng cũng đang trải qua một phen gian nan.

Nàng lại thấy cái nghiệp chướng đó.