Chương 5

Thôi Vân Hoàn tái mét mặt, quát lên: “Quý đại nhân!”

Triệu Phủ cũng hỏi lại: “Là ngươi?”

Quý Đào Nhiên hít sâu một hơi, khẽ cười một cách cay đắng: “Vốn dĩ thần không dám thừa nhận, nhưng xem ra đã đến lúc không thể giấu Vương gia được nữa.”

Triệu Phủ vẫn còn nghi ngờ trong khi đó Thôi Vân Hoàn thì nóng ruột: “Quý Đào Nhiên, ngươi đừng nói bậy!”

Nghe tiếng nàng quát lớn sao Quý Đào Nhiên lại không hiểu ra nàng đang muốn cứu mình. Hắn nhắm mắt, mọi chuyện năm xưa như ùa về, rồi chậm rãi nói: “Đúng như lời Vương gia nói, trước khi nương nương vào phủ, thần đã đem lòng yêu mến. Tối qua... vì uống say nên thần vô tình gặp nương nương ở đình Cánh Nhiên và đã không giữ được mình mà làm ra hành động không phù hợp. Chuyện này thực ra không liên quan đến nương nương. Người chỉ vì nể tình bạn cũ nên nhẫn nhịn không nói. Huống chi nương nương trong lòng thấy có lỗi thì sao có thể tự mở lời với Vương gia được.”

Thôi Vân Hoàn chưa để hắn nói hết đã nổi giận: “Quý Đào Nhiên!”

Triệu Phủ nghe đến ba chữ “đình Cánh Nhiên” liền chộp lấy vai nàng rồi đẩy mạnh ra sau khiến nàng lảo đảo ngã xuống.

Hắn gằn giọng hỏi Quý Đào Nhiên: “Quả nhiên... là ngươi?”

Quý Đào Nhiên không nhìn Triệu Phủ mà chỉ đưa mắt về phía Thôi Vân Hoàn đang ngồi ngơ ngác, giọng bình tĩnh đến lạ: “Nếu Vương gia không tin thì hãy xem vật này.” Nói rồi, hắn thò tay vào trong áo. Khi rút ra đã có một cây trâm hoa mai đính ngọc sáng rực.

Triệu Phủ đưa tay nhận lấy, không cần nhìn kỹ cũng biết đó là vật của Thôi Vân Hoàn. Sau đó, Quý Đào Nhiên nói: “Thần biết mình có tội cho nên chủ động nhận hết. Chỉ mong Vương gia tha thứ cho thần vì lỗi lầm trong giây phút lỡ dại.”

Triệu Phủ ngắm cây trâm trong tay rồi liếc Quý Đào Nhiên. Trong ánh mắt đã thoáng sắc đỏ, hắn cười nhạt: “Tốt, rất tốt. Bổn vương thích nhất là kẻ biết điều.” Tiếng cười vừa dứt, bàn tay hắn đột ngột vung lên. Chỉ nghe một tiếng “rắc” sau đó là cảnh cây trâm ngọc vỡ nát khiến máu tươi bắn tung tóe.

Quý Đào Nhiên chưa kịp nghĩ gì nữa cũng không thể nghĩ được gì. Hình ảnh cuối cùng hắn thấy là gương mặt hoảng sợ của Thôi Vân Hoàn. Cả đời này hắn chưa từng thấy nàng hoảng sợ đến vậy.

Tiếng ve kêu bên ngoài bỗng chốc tắt lịm, thế gian chìm vào yên tĩnh.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, Quý Đào Nhiên chợt nhớ đến nửa bài thơ mình còn đọc dang dở:

“Sương nặng khó bay cao,

Gió nhiều tiếng dễ chìm.

Người đời chẳng tin lòng trong sạch,

Ai thấu nỗi lòng ta.”

Quả nhiên là báo hiệu những điều xui xẻo.

Trâm ngọc vỡ nát biến thành tro bụi dưới một chưởng của Triệu Phủ. Chỉ còn vài viên lăn đi khắp nơi, ánh sáng của viên ngọc lúc ẩn lúc hiện trong máu đỏ. Một viên lớn nhất lăn đến ngay trước mũi giày thêu của Thôi Vân Hoàn, ánh ngọc lấp lánh nhuốm màu đỏ tươi chói mắt.

Nàng run rẩy đưa tay nhặt viên ngọc dính máu ấy lên.