Chương 3

Quý Đào Nhiên cười gượng: “Thật ra là do thần không biết uống rượu nên ra ngoài hành lang nghỉ một lát.”

Triệu Phủ nghe vậy liền bật cười lớn.

Quý Đào Nhiên lấy hết can đảm nói: “Những lời thần nói đều là thật. Không hiểu vì sao Vương gia lại cười?”

Triệu Phủ nhìn hắn rồi nở nụ cười: “Đêm qua...” Lời còn đang nói dở thì từ trong phòng vang lên một giọng nói khẽ khàng: “Vương gia.”

Ngừng một chút, giọng nữ dịu dàng lại vang lên: “Vương gia nếu đã hỏi xong thì có thể mời Quý đại nhân về được rồi.” Giọng nói ấy vẫn ngọt ngào và bình tĩnh, dường như những tiếng rêи ɾỉ xấu hổ mà Quý Đào Nhiên nghe thấy lúc nãy chỉ là tưởng tượng.

Quý Đào Nhiên chỉ biết đứng yên còn Triệu Phủ thì bật cười, nói: “Ngươi xem kìa... Nàng thật lòng lo cho ngươi đấy. Chậc, đúng là người xưa của nhau.”

Quý Đào Nhiên không biết trả lời thế nào nên đành im lặng.

Triệu Phủ thu lại nụ cười, giọng trầm xuống: “Chuyện trong nhà vốn không nên để người ngoài biết. Trắc phi của ta hiểu rõ điều đó. Nếu ta kể hết với ngươi thì có thể nàng sẽ sợ ta gϊếŧ ngươi để bịt miệng. Ngươi có hiểu lòng tốt của nàng không?”

Quý Đào Nhiên giật mình, vội nói : “Lời Vương gia nói thần thật sự không hiểu.”

Triệu Phủ phất tay sau đó cho người hầu lui hết. Căn phòng lập tức yên lặng . Hắn cúi người xuống gần tai Quý Đào Nhiên, khẽ nói: “Đêm qua, nàng lén gặp một người. Ngươi nói xem... người đó có phải là ngươi không?”

Giọng nói tuy nhỏ nhưng rơi vào tai lại như sét đánh. Quý Đào Nhiên mở to mắt nhìn Triệu Phủ, lắp bắp: “Vương gia nói gì thế? Thần...”

Triệu Phủ cười nhạt: “Cả đời này ta ghét nhất là bị lừa dối, đặc biệt là kẻ có hai lòng. Nếu ngươi dám nói thật có lẽ ta còn kính nể ngươi là người thẳng thắn và chưa chắc đã làm khó ngươi đâu.”

Quý Đào Nhiên lắc đầu, khàn giọng nói: “Vương gia, việc này chắc chắn có hiểu lầm. Thần trong sạch, mà nương nương tính nết đoan trang thì sao có thể làm chuyện như vậy được.”

Triệu Phủ nói: “Đúng là đôi bạn từ thuở nhỏ, hiểu nhau lắm nhỉ. Nhưng nàng là người của ta. Chuyện xảy ra trong phủ này, chẳng lẽ ta lại không rõ bằng ngươi sao?”

Mặt Quý Đào Nhiên đỏ bừng không rõ vì giận hay vì xấu hổ. Hắn cố giữ giọng bình tĩnh: “Dù... dù có thật sự gặp gỡ người khác thì cũng chưa chắc đã có chuyện gì xảy ra.”

Triệu Phủ quan sát từng biến đổi nhỏ trên gương mặt Quý Đào Nhiên, nhưng vẫn tỏ vẻ dửng dưng: “Ta gọi ngươi đến hỏi thì tất nhiên là đã có bằng chứng rõ ràng.”

Hai người nhìn nhau, ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc rồi Quý Đào Nhiên vội cúi xuống.

Sự thay đổi thoáng qua ấy không lọt khỏi mắt Triệu Phủ. Hắn định nói thêm gì đó thì bỗng nghe một tiếng thở dài khẽ khàng, rồi tấm rèm được vén lên tạo ra tiếng lách cách.

Có người vén rèm bước ra.

Quý Đào Nhiên ngẩng đầu thì thấy Thôi Vân Hoàn khoác chiếc áo mỏng màu vàng nhạt, bên trong là lớp lụa trắng, bên dưới là váy dài gấp trăm nếp. Nàng vừa mới chỉnh lại quần áo xong nhưng nếu nhìn kỹ vẫn thấy vài sợi tóc mai rối nhẹ trên gò má còn phớt hồng.

Dẫu vậy, gương mặt nàng vẫn bình tĩnh, ánh mắt điềm đạm như xưa.

Quý Đào Nhiên cúi người hành lễ, khẽ gọi: “Nương nương.”