Triệu Phủ có khuôn mặt khôi ngô và ưa nhìn hơn người. Dáng người hắn toát lên vẻ ngay thẳng khiến người ta vừa gặp đã sinh ra lòng yêu mến. Chỉ khi nhìn kỹ thì mới nhận ra nơi ánh mắt và nét mặt ấy ẩn giấu một vẻ lạnh nhạt, nhắc người ta nhớ rằng hắn là người sinh ra trong nhà có truyền thống luyện võ.
Giờ đây, Triệu Phủ chẳng còn giữ dáng vẻ nghiêm chỉnh như thường ngày. Trông hắn giống hệt một kẻ ăn chơi nơi đường phố. Bờ vai hắn khoác hờ tấm áo bào màu lụa tím, đai áo buộc lỏng bên hông, cổ áo trước ngực xộc xệch để lộ chiếc cổ thon và lớp áo trong đã bị nhàu nát. Qua khe hở nơi cổ áo có thể thấy vài vệt đỏ hằn trên da trắng, giống như dấu móng tay cào để lại.
Quý Đào Nhiên chỉ nhìn thoáng qua mà tim đã đập loạn. Hắn vội cúi đầu, chắp tay nói: “Gặp qua Vương gia.”
Triệu Phủ liếc nhìn Quý Đào Nhiên nhưng không đáp lại mà đi thẳng đến ngồi xuống chiếc ghế. Không cần hắn lên tiếng, người hầu đã dâng trà lên. Hắn nhấp một ngụm cho ấm giọng rồi cầm chén trà xoay giữa những ngón tay, mắt khẽ cụp xuống nhìn làn nước nhạt đang gợn sóng.
Quý Đào Nhiên còn đang lúng túng chưa biết mở lời ra sao thì nghe Triệu Phủ nói: “Làm phiền ngươi phải đợi lâu rồi.”
Quý Đào Nhiên lập tức cúi đầu đáp: “Thần không dám. Không rõ Vương gia cho gọi đến là vì việc gì?”
Triệu Phủ vẫn giữ nụ cười, nói: “Bổn vương gọi ngươi đến là muốn hỏi về tiệc rượu đêm qua... Không biết ngươi có vui không?”
Quý Đào Nhiên đáp: “Được Vương gia quan tâm, thần tất nhiên là rất vui.”
Bỗng nhiên tiếng ve ngoài vườn im bặt làm cho trong phòng yên lặng đến lạ. Triệu Phủ nheo mắt nhìn chằm chằm Quý Đào Nhiên. Một lát sau, hắn đặt chén trà xuống rồi chậm rãi đứng dậy.
Hắn tiến thẳng tới trước mặt Quý Đào Nhiên rồi dừng lại.
Quý Đào Nhiên không dám ngẩng đầu nhưng vẫn thấy được cảnh xuân lộ ra nơi vạt áo hé mở của Triệu Phủ. Trong không khí còn thoang thoảng mùi hương sau cuộc hoan ái, điều đó khiến lòng hắn bối rối.
Triệu Phủ chẳng buồn chỉnh lại y phục, chỉ nhìn chằm chằm Quý Đào Nhiên rồi nói: “Không biết là vui đến mức nào? Ngươi có thể nói rõ hơn cho bổn vương nghe không?”
Quý Đào Nhiên giật mình rồi ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Phủ. Khi hai ánh mắt giao nhau, Triệu Phủ vẫn cười nhưng trong giọng nói lại có vẻ lạnh lẽo. Trong đôi mắt tưởng như ôn hòa ấy thấp thoáng một sự tức giận.
Tiếng ve lại râm ran trở lại, không hiểu sao nghe ra như chứa cả ý cười cợt.
Quý Đào Nhiên cố giữ vẻ bình tĩnh, mỉm cười: “Ý Vương gia là sao, thần chưa hiểu?”
Triệu Phủ thấy Quý Đào Nhiên còn cười được thì ánh nhìn càng thêm gay gắt. Hắn tiến thêm một bước gần đến nỗi giống như mặt kề mặt, cất giọng nói: “Ý của bổn vương là... đêm qua ngươi có gặp trắc phi của ta không?”
Quý Đào Nhiên giật mình: “Vương gia nói vậy là có ý gì? Thần nào dám tùy tiện gặp trắc phi nương nương?”
Triệu Phủ hỏi tiếp: “Thế đêm qua ngươi bỏ dở buổi tiệc để đi đâu?”
Quý Đào Nhiên đáp: “Thần chỉ là đi nhà xí. Có lẽ Vương gia say nên không nhớ.”
Triệu Phủ khẽ nhăn mày: “Đi đến nửa canh giờ sao? Bổn vương còn nghe người ta nói đùa rằng, e là ngươi trượt chân rơi xuống hố xí luôn rồi.”