Tạ Nhị gia lại mặt không đổi sắc, ngược lại cười nói: "Đứa nhỏ này tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, nói năng cũng không rõ ràng. Thực ra là vị Khuê huynh đệ này của ta vốn đang đói bụng nên mới ăn một miếng đậu hủ, cũng không phải ăn quỵt, đều định trả tiền cho hắn... Là vị tiểu huynh đệ này cứ nhất quyết ngăn cản chúng ta không cho đi, Khuê huynh đệ lại đang vội nên mới động tay động chân."
Những lời này, tách riêng ra câu nào cũng không sai nhưng ghép lại với nhau thì ý nghĩa lại hoàn toàn khác hẳn, đảo ngược trắng đen, làm như bọn họ không có lỗi, lỗi là ở Lai Phúc vậy.
Lai Phúc vội vàng nói: "Rõ ràng là các ngươi..."
Tạ Nhị gia không đợi hắn nói xong liền chắp tay hành lễ, thế nhưng lại nghiêm mặt nói: "Vốn dĩ là do chúng ta khơi mào, ta thay mặt Khuê huynh đệ tạ lỗi với vị tiểu huynh đệ này." Nói rồi, hắn tự mình nhặt hai đồng tiền dưới đất lên, hai tay đưa tới.
Trương Khuê và Lão Trình nhìn nhau, đưa mắt ra hiệu, đều lộ vẻ xem kịch vui.
Quả nhiên Lai Phúc càng thêm tức giận, mặt đỏ tía tai: "Ai thèm tiền dơ bẩn của ngươi?"
Thanh Mân nhíu mày quan sát, thấy Tạ Nhị gia cười khổ một tiếng, ra vẻ bị oan ức lắm, thở dài: "Đã như vậy, ta cũng không dám làm khó người khác." Rồi hắn chuyển hướng sang Thanh Mân nói: "Xin hỏi cô nương là người của sơn trang Tố Nhàn sao?"
Thanh Mân không vui đáp: "Ngươi hỏi cái này làm gì?"
Tạ Nhị gia cười nói: "Nếu đúng là vậy thì thật là lũ lụt trôi miếu Long Vương, người một nhà mà lại không nhận ra nhau."
Thanh Mân cảnh giác: "Lời này là ý gì? Ai là người một nhà với ngươi?"
Lão Trình đứng bên cạnh nói xen vào: "Sơn trang Tố Nhàn không phải là sản nghiệp của nhà họ Tạ sao? Nhị gia chúng ta chính là người của nhà họ Tạ. Tính theo vai vế, Tạ đại tiểu thư còn là cô mẫu của Nhị gia chúng ta đấy."
Thanh Mân kinh hãi, nhìn Tạ Nhị gia từ đầu đến chân một lượt, bán tín bán nghi, nhíu mày nói: "Ta hầu hạ nãi nãi mấy năm, cũng chưa từng nghe nói bà có người cháu trai nào, ở đâu lại chui ra một người như ngươi?"
Trương Khuê nghe được hai chữ "hầu hạ", liền quát: "Này, hãy biết điều một chút, đừng có vô lễ như vậy. Nhị gia chính là chủ tử sau này của ngươi đấy!"
Thanh Mân đâu chịu nhịn câu này, liền trừng mắt nhìn Trương Khuê, mắng: "Phi! Đồ ăn nói linh tinh, ta còn nói ngươi là tên trộm đấy! Hay là ngươi đúng thật là trộm?"
Trương Khuê nổi giận, Tạ Nhị gia đưa mắt ra hiệu ngăn lại, rồi quay sang nói với Thanh Mân: "Cô nương tuổi còn nhỏ, chưa nghe nói đến cũng là chuyện thường. Ta cũng là khi còn bé mới gặp cô mẫu một lần. Nhớ mang máng nhà họ Tạ có một lão bộc tên là Trần thúc, hiện giờ còn ở trong sơn trang không? Ông ấy chắc là nhận ra ta, cứ dẫn ta vào gặp một lần là biết ngay."
Thanh Mân thấy ba người này lai lịch khả nghi, cử chỉ thô lỗ, vốn không muốn để ý tới nhưng Tạ Nhị gia lại nói có vẻ rất có cơ sở, nên cũng không tiện từ chối thẳng thừng. Trong lòng nàng do dự một lát, bèn nói: "Sơn trang của chúng ta không cho người ngoài ra vào, ai biết các ngươi có phải giả danh lừa bịp hay không. Ta cứ về thông báo một tiếng trước đã, các ngươi chờ đấy."
Nói xong, Thanh Mân liền kéo Tiểu Cẩu Tử, lại ra hiệu cho Lai Phúc, dẫn hai người quay trở lại sơn trang. Vào cửa xong, nàng đóng sầm cửa lớn lại cái "rầm".
Vào trong thôn trang, Tiểu Cẩu Tử tự chạy đi tìm Vân Hoàn. Thanh Mân cùng Lai Phúc vội vàng đi tìm Trần thúc, kể lại chuyện người lạ bên ngoài một lượt.
Trần thúc nghe xong, nói: "Lão phu nhân quả thực có một người cháu trai như vậy nhưng nhiều năm chưa từng gặp mặt. Ngay cả khi lão phu nhân qua đời, hắn cũng chưa từng xuất hiện, sao lúc này lại đột ngột tới đây?"
Lai Phúc vẫn còn hậm hực, nói: "Trần thúc, ba kẻ này trông không giống người tốt đâu."
Trần thúc suy đi tính lại, nói: "Lời tuy nói thế nhưng rốt cuộc cũng là thân thích. Hiện giờ hắn đã tới, cũng không tiện cự tuyệt ngoài cửa." Nghĩ ngợi một lát, ông liền bảo Thanh Mân đi bẩm báo việc này với Vân Hoàn.
Cùng lúc đó, ba kẻ kia đứng chờ ở cổng. Thấy sơn trang này khá lớn, trước cửa có hai con sư tử đá trấn thủ, ven tường trồng một hàng liễu rủ xanh mướt, gió thổi phất phơ, toát lên vẻ thanh tịnh.
Trương Khuê tặc lưỡi hai tiếng, trong mắt lộ ra vẻ nôn nóng, nói với Tạ Nhị gia: "Nhị ca, còn đứng đây chờ làm cái gì? Không phải nói trong cái trang này chẳng có mấy người làm được việc sao? Chúng ta cứ trực tiếp xông vào là xong!"
Tạ Nhị gia nghe vậy liền hừ lạnh: "Được rồi, ngươi cũng quá nóng nảy. Có câu “cường long không áp địa đầu xà”, ngươi hãy lưu ý một chút, đừng làm hỏng chuyện tốt của ta."
Lão Trình cũng nói: "Công tử cứ sốt ruột như thế chẳng ra thể thống gì cả. Chúng ta đã tới đây rồi, cứ từ từ mà sắp đặt... Còn sợ sản nghiệp của nhà họ Tạ này bay mất hay sao?" Nói đến đây, hắn đột nhiên cười một cách bỉ ổi: "Mà con nha đầu ban nãy trông cũng mơn mởn đấy chứ."
Tạ Nhị gia hơi nheo mắt lại, cười mà không nói. Lão Trình lại chép miệng: "Hoa tuy đẹp nhưng có gai, chỉ sợ đâm tay..."
Nghe đến đó, Tạ Nhị gia mới cười lạnh, liếc nhìn bảng hiệu sơn trang Tố Nhàn một cái, chậm rãi nói: "Ngày nào đó ta trở thành chủ nhân nơi này, còn lo con nha đầu kia không rơi vào tay ta sao? Đến lúc đó... chỉ sợ nó còn tự dâng mình lên ấy chứ..."
Lão Trình và Trương Khuê nghe vậy, hai người nhìn nhau, phảng phất như nghĩ đến điều gì hay ho lắm, đều cười lên đầy ẩn ý.