Tiểu Cẩu Tử rất thích làm việc này, dọc đường đi cẩn thận từng li từng tí bưng cái mẹt, mắt thấy sắp đến cổng trang, không khỏi rảo bước nhanh hơn.
Đang lúc lòng tràn đầy vui mừng, bỗng nhiên phía sau có ba gã thiếu niên bước nhanh tới. Thấy Tiểu Cẩu Tử như vậy, gã đi giữa cười nói: "Thằng nhãi này bưng cái gì thế?"
Gã bên trái cười lớn: "Khuê gia lại muốn làm thần tiên không dính khói lửa phàm tục hay sao? Đến đậu hủ mà cũng không nhận ra à?"
Trương Khuê cười đáp: "Lão Trình, ngươi biết cái gì. Ta đâu phải không nhận ra, chẳng qua thấy thằng nhãi này bưng như bưng đồ quý nên cố ý hỏi trêu hắn thôi."
Tiểu Cẩu Tử thấy ba người này lạ mặt, lại nghe bọn họ ăn nói thô lỗ trêu chọc nên không khỏi sợ hãi, định cúi đầu định đi thẳng. Không ngờ Trương Khuê chặn hắn lại, nói: "Tiểu gia hỏa, ngươi vội vàng đi đâu thế? Gia đi một đường đang đói bụng, miếng đậu hủ này cho ta ăn đi."
Tiểu Cẩu Tử hoảng sợ, vội nói: "Không được đâu."
Ai ngờ Trương Khuê miệng thì hỏi nhưng tay đã sớm thò ra. Tiểu Cẩu Tử lời còn chưa dứt, hắn đã dùng ba ngón tay bốc một miếng đậu hủ non, ngửa cổ bỏ tọt vào miệng.
Tiểu Cẩu Tử không ngờ lại có người ngang ngược vô lễ như vậy, không khỏi ngẩn người ra. Trương Khuê ăn như gió cuốn mây tan, miếng đậu hủ lại mềm ngọt, trong chốc lát đã bị nuốt sạch sành sanh.
Tiểu Cẩu Tử lúc này mới phản ứng lại, nhất thời kêu lên: "Ngươi làm cái gì vậy?"
Trương Khuê còn định đùa cợt, lại thấy mấy người đi cùng đã đi được vài bước. Trong đó có một người mặt vuông chữ điền, quay đầu lại gọi: "Đừng dây dưa với trẻ con nữa, còn có việc đứng đắn đấy."
Trương Khuê mới quẹt miệng, cất bước định đi. Tiểu Cẩu Tử vội tiến lên một bước muốn ngăn hắn lại. Ai ngờ Trương Khuê đi gấp nên hai người va vào nhau. Tiểu Cẩu Tử ngửa ra sau, cái mẹt trong tay đã sớm lật úp khiến hai miếng đậu hủ còn lại rơi xuống đất dính đầy cỏ và đất, rõ ràng là không thể ăn được nữa.
Tiểu Cẩu Tử thấy thế, vừa tức vừa giận, òa lên khóc lớn. Trương Khuê tuy có chút bất ngờ nhưng cũng chẳng để trong lòng, ngược lại còn cười nhạo một tiếng rồi đuổi theo hai người đi cùng.
Trương Khuê, Lão Trình và người còn lại đang định đi tiếp thì nghe phía sau có tiếng quát: "Đứng lại!"
Ba người dừng bước quay đầu lại, thấy một thiếu niên từ phía sau đuổi tới. Người này trước tiên đỡ Tiểu Cẩu Tử dậy, khuyên nhủ vài câu rồi mới bước đến trước mặt bọn họ, giận dữ nói: "Các ngươi làm cái gì mà bắt nạt trẻ con?"
Trương Khuê bản tính ngang ngược, lại thấy thiếu niên này ăn mặc đơn sơ, dáng vẻ người nhà quê nên không để vào mắt, nói: "Ai bắt nạt nó? Là hắn tự mình không có mắt lao vào đυ.ng trúng ông đây."
Tiểu Cẩu Tử khóc lóc kể: "Lai Phúc ca ca, hắn ăn một miếng đậu hủ, còn làm đổ hết phần còn lại."
Lai Phúc cau mày trừng mắt, nói: "Thế này mà còn không phải bắt nạt người ta à?"
Trương Khuê còn muốn cãi lại nhưng người đi cùng hắn nhíu mày, nói với Trương Khuê: "Chẳng qua chỉ là mấy miếng đậu hủ thôi, cho hắn mấy văn tiền là được."
Trương Khuê nghe vậy, tạm thời nhịn xuống, lầm bầm nói: "Nể mặt Tạ Nhị gia đấy!"
Hắn thò tay vào ngực mò mẫm một lúc rồi lấy ra hai đồng tiền, thế nhưng lại ném toẹt xuống đất, xoay người định bỏ đi.
Lai Phúc thấy hắn khinh người quá đáng như vậy, một tay giữ chặt lấy hắn: "Không được đi!"
Trương Khuê quay đầu lại mắng: "Đồ nhà quê, cho mặt mũi mà không biết xấu hổ hả?" Dứt lời vung tay đánh Lai Phúc.
Lai Phúc chỉ muốn lý luận phải trái, không hề phòng bị, lập tức bị đấm trúng mặt, lảo đảo lùi lại phía sau.
Trương Khuê cười lớn. Hai người còn lại thấy thế cũng cười như không cười, chẳng nói năng gì. Lai Phúc rốt cuộc tuổi trẻ khó nhịn, chịu thiệt thòi liền muốn xông lên đánh trả.
Đúng lúc này, bỗng nhiên từ cổng sơn trang Tố Nhàn phía trước có một người bước ra. Từ xa nhìn thấy cảnh tượng này, người đó liền chạy vội tới.
Hóa ra là Thanh Mân sáng sớm ra cửa, thấy thế vội vàng chạy đến. Thấy Cẩu Tử khóc không ra hơi, trên mặt Lai Phúc lại có vết bầm, nàng liền kêu lên: "Làm sao vậy?"
Nhóm người Tạ Nhị gia cũng đang nhìn chằm chằm đánh giá Thanh Mân. Thấy nàng tuy mặc áo vải thô nhưng dáng người lả lướt, nhan sắc xinh đẹp, lập tức đều nhìn đến ngẩn ngơ.
Trương Khuê tính xấu không đổi, đang định buông lời trêu ghẹo thì nghe có tiếng ho khan. Là Tạ Nhị gia lên tiếng: "Không có gì, chẳng qua là có chút hiểu lầm thôi. Cô nương là ai?" Hắn thay đổi hẳn thái độ kiêu căng lạnh nhạt ban nãy, tỏ ra lịch sự.
Thanh Mân tuy chưa rõ đầu đuôi câu chuyện nhưng nhìn tình hình này cũng đoán ra được vài phần, liền nhíu mày nói: "Hỏi ta làm gì! Các ngươi là ai? Chạy đến sơn trang Tố Nhàn ra oai sao?"
Tiểu Cẩu Tử nhân cơ hội kể lại chuyện bọn họ cướp đậu hủ ăn, lại đánh ngã mình, rồi còn đánh người. Thanh Mân nghe xong, tức giận đến đỏ bừng mặt.