Chương 15

Đêm đã về khuya. Vân Hoàn lấy lý do sợ hãi giữ Thanh Mân ở lại ngủ cùng mình. Nhìn Thanh Mân khỏe mạnh lúc này, đối lập với bi kịch sắp xảy ra với nàng ấy trong ký ức... Vân Hoàn thực sự cảm thấy rùng mình và sợ hãi trong lòng.

Trước đó, khi tỉnh lại dưới gốc liễu bên bờ sông Hồ Lô, thần trí nàng vẫn còn mơ hồ. Trong cơn mê man, nàng thấy tơ liễu khẽ lay động, trước mặt lại là khuôn mặt đầy lo lắng của Thanh Mân mày liễu mắt hạnh, sống động và rõ ràng đến lạ thường.

Tiếng gọi dịu dàng ấy đã đánh thức ký ức của Vân Hoàn. Mọi thứ hiện ra rõ mồn một trước mắt, trong khoảnh khắc ấy... quá khứ và hiện tại bất ngờ trùng khớp với nhau một cách hoàn hảo, không một kẽ hở.

Tuy nhiên, nhìn lại những gì đã trải qua, đi suốt một chặng đường dài, Thôi Vân Hoàn dường như đã quen với hai chữ "mất đi".

Mẫu thân mất khi nàng còn bé, Thanh Mân luôn bầu bạn bên cạnh, rồi sau đó... nghĩ lại mà thật thổn thức. Vân Hoàn chỉ còn cách ép buộc bản thân "không nghĩ đến", cố gắng hết sức để thích nghi mà thôi.

Nếu không thì còn có thể làm gì khác?

Nàng cố gắng tránh nhớ lại từng tầng đau thương ấy, cũng cố gắng không để ý đến những chuyện xảy ra quanh mình. Không dây dưa, không tham dự, tự nhiên sẽ giảm bớt được rất nhiều ký ức không cần thiết.

Quý Đào Nhiên từng nói nàng là "người đạm như cúc", Triệu Phủ từng hận nàng vì cái sự "tâm như nước lặng, sóng gió chẳng quan tâm" ấy.

Vân Hoàn cũng tự xưng là "tâm như nước lặng", nàng cực ít khi để lộ tâm trạng của mình ra ngoài. Trong mắt người khác, nàng dường như ngốc nghếch, chất phác. Chỉ không ngờ rằng kiếp sống đó rốt cuộc vẫn đi đến nông nỗi khiến nàng không thể nhẫn nhịn được nữa.

Đêm nay, dưới ánh mắt chăm chú của Thanh Mân, Vân Hoàn nhắm mắt, nhìn như đã ngủ say nhưng thực ra trong lòng không một phút nào yên tĩnh.

Khoảnh khắc mở mắt dưới gốc liễu, nàng không khỏi ngỡ ngàng nhưng cũng chỉ dừng lại ở sự ngỡ ngàng mà thôi.

Nàng để mặc Thanh Mân bế mình lên, để mặc nàng ấy đưa mình về sơn trang Tố Nhàn... Gặp lại Trần thúc, nhũ mẫu... Những người đã khuất ấy lần lượt xuất hiện trước mắt, giống như một giấc mộng đẹp mang theo nụ cười nhưng trong tiềm thức lại cất giấu dự cảm rằng, giấc mộng này tuy đẹp nhưng định sẵn là ngắn ngủi.

Nàng sớm đã nhìn thấu thủ đoạn của ông trời. Nhìn như ban cho nàng một viên kẹo cực kỳ ngọt ngào mê người nhưng nuốt vào rồi sẽ kéo theo sau đó lại là sự chua xót vô tận.

Tuy nhiên, ngoại trừ đối mặt, nàng cũng không còn lựa chọn nào khác.

Bởi vậy, Vân Hoàn dùng ba phần bình thản mà nhìn mọi thứ lặp lại một lần nữa. Giống như... giống như kiếp trước những lúc buồn khổ, khi bản thân thực sự không chịu đựng nổi nữa, nàng liền tự mình nhớ lại lại những khoảnh khắc vui vẻ ngày xưa. Nhờ thiên phú không bao giờ quên, mỗi khi nhớ lại, nàng như được "sống lại", cả thể xác và tinh thần đều đắm chìm trong niềm vui sướиɠ tươi sống vĩnh hằng ấy.

Cũng chỉ có những lúc như vậy, Vân Hoàn mới cảm kích ông trời đã ban cho mình khả năng thiên bẩm này. Những quá khứ vui vẻ trân quý mà ngắn ngủi ấy, từng màn từng màn, giống như ánh sáng le lói trong đêm tối, chống đỡ nàng chậm rãi bước tiếp.

Tuy rằng nàng cũng không hiểu vì sao mình lại thực sự "sống lại" một lần nữa. Mãi cho đến hiện tại, Vân Hoàn mới như hiểu ra chút gì đó.

Một Thanh Mân dịu dàng đáng yêu như vậy, sao lại phải chịu vận rủi thê thảm đến thế? Còn Lai Phúc, người nhìn có vẻ thẹn thùng lương thiện, liệu có thực sự là hung thủ tội ác tày trời?

Nàng đã thử vài lần, đều không nhìn ra Lai Phúc có dã tâm độc ác hay ý đồ gì. Nếu nói hắn cực giỏi che giấu thì điều đó cũng quá mức đáng sợ rồi.

Hơn nữa Vân Hoàn biết trong lòng Thanh Mân... nhất định có một người.

Lần trước nàng bừng tỉnh từ cơn ác mộng, nhũ mẫu và Trần thúc lần lượt tới xem nhưng Thanh Mân ở cách một bức tường lại không thấy bóng dáng. Thanh Mân xưa nay cần mẫn cảnh giác, tuyệt đối sẽ không ngủ say như chết. Chân tướng chỉ có một, đó chính là nàng ấy vốn không có ở trong sơn trang.

Điều này cũng phù hợp với tình hình khi nàng ấy bị hại ở kiếp trước. Nếu không phải nàng ấy tự mình rời khỏi sơn trang Tố Nhàn giữa đêm khuya thì làm sao có thể chết ở bên ngoài? Dù cho thật sự là Lai Phúc ra tay thì hắn cũng phải dụ dỗ nàng ấy ra ngoài trước mới có thể hành động.

Vân Hoàn tuy chưa chắc chắn Lai Phúc rốt cuộc có phải hung thủ hay không nhưng việc cần làm trước mắt là không thể để Thanh Mân lén lút ra khỏi thôn trang nữa. Chỉ cần buổi tối nàng ấy không rời đi thì khả năng bị người hại bên ngoài sẽ giảm đi rất nhiều.

Cho nên tối nay Vân Hoàn mới lấy lý do sợ hãi để giữ Thanh Mân ở lại bên cạnh mình.

Mấy ngày liền Vân Hoàn suy tính việc này, đến đây bỗng nhiên lờ mờ hiểu ra: Có lẽ ông trời cho nàng sống lại một đời, ý nghĩa chính là nằm ở chỗ này.

Nàng nhắm mắt suy nghĩ, cảm nhận được Thanh Mân vươn tay, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng. Cử chỉ ấy... hệt như lúc Tạ thị còn tại thế.

Vân Hoàn không kìm được mà nép sát vào lòng Thanh Mân hơn một chút, bàn tay nhỏ nắm chặt vạt áo nàng ấy. Chuyện về sau thế nào chưa bàn tới, chỉ riêng lần này thì nàng nhất định phải làm được điều gì đó.

Sáng sớm hôm sau, Tiểu Cẩu Tử bưng một cái mẹt nhỏ đan bằng cành liễu, bên trên đặt ba miếng đậu hủ trắng ngần như tuyết, đi về phía sơn trang Tố Nhàn.

Nhà Tiểu Cẩu Tử có một xưởng đậu hủ nhỏ. Thỉnh thoảng, cha của Tiểu Cẩu Tử làm xong đậu hủ liền bảo hắn tranh thủ lúc còn tươi mới, mang vài miếng đến sơn trang Tố Nhàn biếu. Nguyên nhân là lúc trước khi mở xưởng đậu hủ này, gia đình họ đã nhận được nhiều ơn từ sơn trang Tố Nhàn. Người nhà quê thuần phác bèn dùng cách này để tỏ chút lòng thành.