Vân Hoàn cẩn thận đánh giá cử chỉ thần sắc của hắn, cũng không nhìn ra được gì. Không bao lâu sau, Thanh Mân đi rồi lại quay lại, thấy hai người vẫn còn đứng tại chỗ, không khỏi kinh ngạc: “Sao không về?”
Vân Hoàn nói: “Lai Phúc ca ca lo cho tỷ tỷ đấy.”
Lai Phúc quay đầu, đối diện với ánh mắt tò mò của Thanh Mân, càng thêm ngượng ngùng, nói: “Ta phải đi đây!” Thế mà quả nhiên chạy đi như một làn khói, khiến Thanh Mân không hiểu ra sao.
Thanh Mân vốn định hỏi Lai Phúc vì sao cử chỉ khác thường, không ngờ Vân Hoàn đã chặn trước: “Tỷ tỷ, vòng tay tìm được chưa?”
Thanh Mân thấp thỏm nói: “Không tìm thấy, làm sao bây giờ, lát nữa để ma ma biết lại mắng ta mất.”
Vân Hoàn nói: “Tỷ tỷ đừng sợ, ta vốn quên mất, lúc trước A Bảo gọi ta ăn khoai lang, ta thấy vòng tay vướng víu nên tháo ra cất vào lòng, vừa rồi mới nhớ ra.” Nói rồi, nàng giơ tay lên.
Thanh Mân trợn to hai mắt, quả nhiên thấy trên cổ tay mảnh mai của nàng đeo chiếc vòng bạc lấp lánh ánh sáng nhạt. Lập tức, nàng từ lo lắng chuyển sang vui mừng, nắm tay Vân Hoàn nói: “Tiểu thư ngoan, muội làm ta một phen hú vía, may mà không mất.”
Hai người nói nói cười cười cùng trở về sơn trang Tố Nhàn, đúng lúc đến giờ dùng bữa tối. Trần thúc đã xử lý xong con cá Lai Phúc mang đến, đang định ra cửa tìm hai người về ăn cơm thì vừa lúc thấy họ vào cửa.
Lâm ma ma thấy hai người về muộn, không khỏi lại càm ràm vài câu, kéo Vân Hoàn vào trong rửa mặt một phen mới ra ăn cơm tối.
Đêm đó, Lâm ma ma và Trần thúc đều đã đi nghỉ, Thanh Mân ngồi bên giường, cầm quạt hương bồ quạt cho Vân Hoàn.
Chốc lát, Thanh Mân thấy nàng có vẻ buồn ngủ mới định đứng dậy về phòng, không ngờ Vân Hoàn nói: “Tỷ tỷ ngủ cùng ta được không?”
Thanh Mân ngẩn ra, nhưng Vân Hoàn rất ít khi chủ động cầu xin nàng điều gì, huống chi lại biết chuyện Vân Hoàn hôm qua bị mộng “đè”, vì vậy liền lập tức đồng ý.
Thanh Mân lập tức cởϊ áσ ngoài, chỉ mặc áσ ɭóŧ, lên giường, vẫn phe phẩy quạt hương bồ, một bên nhỏ giọng nói với Vân Hoàn: “Trời dần nóng lên, ta ở đây rốt cuộc càng thêm nóng, Phượng ca nhi nếu buổi tối sợ thì ngày mai ta nói với Trần thúc dọn thêm một chiếc giường vào.”
Vân Hoàn mơ hồ đáp ứng, cũng không sợ nóng, nép sát vào người Thanh Mân, cúi đầu ngủ. Thanh Mân chỉ đợi nàng ngủ yên mới đặt quạt hương bồ xuống, cũng nhắm mắt ngủ.
Không ngờ ngủ đến nửa đêm, Thanh Mân liền cảm thấy người bên cạnh run lẩy bẩy, vội tỉnh lại, nàng lại thấy Vân Hoàn nhíu chặt mày, môi mím chặt, mặt đầy mồ hôi. Thanh Mân hoảng sợ, giơ tay sờ, mồ hôi lại lạnh băng.
Thanh Mân tự biết Vân Hoàn lại bị mộng đè, vội vàng ôm lấy vai nàng gọi mấy tiếng. Vân Hoàn mới đột nhiên tỉnh lại, trong bóng tối đôi mắt mở to, vẻ mặt hoảng sợ, nhìn chằm chằm Thanh Mân như không nhận ra nàng.
Thanh Mân vội nói: “Phượng ca nhi đừng sợ, ta ở đây.”
Vân Hoàn gắt gao nhìn chằm chằm nàng, nghe xong câu này mới giơ tay lên, những ngón tay non nớt lại run không ngừng. Thanh Mân vội nắm lấy, nói: “Làm sao vậy?”
NàngđĐột nhiên kinh ngạc nhận ra tay Vân Hoàn cũng lạnh băng.
Thanh Mân trong lòng khẽ động, liền cúi người qua, áp tay Vân Hoàn lên mặt mình, miệng dịu dàng nói: “Tỷ tỷ ở đây, Phượng ca nhi sờ xem.”
Quả nhiên Vân Hoàn cũng có ý đó, ngón tay sờ lên mặt Thanh Mân một chút, phát hiện da thịt dưới tay trơn láng ấm áp, mới rốt cuộc thở phào một hơi.
Thanh Mân ôm Vân Hoàn vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về vai nàng an ủi, thấy nàng có vẻ đã bình tĩnh lại, mới nhỏ giọng hỏi: “Lại gặp ác mộng gì vậy?”
Vân Hoàn cúi mắt, không trả lời nhưng trước mắt lại bỗng nhiên hiện ra một cảnh tượng: một thi thể nữ lõα ɭồ, quần áo xộc xệch, vặn vẹo nằm trên mặt đất, mái tóc đen che kín mặt. Có một bàn tay vén mái tóc đó ra, để lộ ra gương mặt với đôi mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.
Thi thể nữ này chính là Thanh Mân.
Vân Hoàn vùi đầu vào lòng ngực ấm áp mềm mại của Thanh Mân, vẫn không thể xua tan đi cái lạnh trong lòng.
Đúng vậy, theo ký ức của Vân Hoàn, mười ba ngày nữa chính là ngày Thanh Mân bị hại. Đêm mười ba ngày sau, trong khu rừng dương ở khúc quanh sông Hồ Lô, Thanh Mân bị người ta sát hại.
Ngày hôm đó có một cô bé trong thôn vội vàng chạy đến báo tin. Trong sơn trang Tố Nhàn, Lâm ma ma đang vì Thanh Mân sáng sớm không thấy người mà bực bội mắng mỏ, đột nhiên nghe tin Thanh Mân đã chết, suýt nữa thì ngất đi.
Trần thúc vội ra cửa nhận người, Vân Hoàn nhân lúc Lâm ma ma hồn vía lên mây cũng lén chạy ra ngoài. Nàng đi một mạch đến khu rừng, lúc đến đã có rất nhiều dân làng vây quanh ở đó, còn có ngỗ tác và sai dịch từ trong huyện đến.
Vân Hoàn chen qua đám người, vừa lúc thấy ngỗ tác vén tóc trên mặt Thanh Mân ra để Trần thúc nhận diện.
Vân Hoàn đứng giữa một đám người lớn, không tự chủ được mà khắc sâu cảnh tượng này vào đáy mắt, Thanh Mân đã chết, nửa thân trần nằm trên mặt đất, tay chân trắng bệch giống hệt như một đóa tường vi trắng bị chặt đứt cành mà nhanh chóng tàn lụi.
Dưới thân nàng là đầy đất cành khô lá rụng, xung quanh là những cây dương trắng xóa, thẳng tắp như những ngọn kiếm vươn lên trời. Trên thân cây có những vết sẹo đen, giống như những con mắt, cùng với Thanh Mân đã chết, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào thế gian trần tục trước mắt.
Qua khám nghiệm của ngỗ tác Phu Châu, Thanh Mân bị cưỡиɠ ɧϊếp trước rồi gϊếŧ sau.
Và hung thủ cũng nhanh chóng bị bắt giữ, kẻ bị quan phủ định tội, phạm phải tội ác cầm thú tày trời… không phải ai khác mà chính là Lai Phúc.