Đỗ Vân Hạc lạnh lùng nói: “Chuyện này không phải việc ngươi nên quan tâm, ngươi vẫn nên nghĩ xem làm thế nào để truy bắt đám hung đồ trốn thoát kia đi.”
Triệu Phủ nhướng mày, quả nhiên không hỏi nữa, chỉ nói: “Ta đã có cách rồi.” Nói rồi, hắn liền kể lại một phen.
Đỗ Vân Hạc suy nghĩ một lát, cảm thấy cách này không tồi, liền đồng ý.
Chuyện chính đã bàn xong, Đỗ Vân Hạc liếc Triệu Phủ vài lần, đột nhiên hỏi: “Miếng ngọc bội Như Nguyệt của ngươi vẫn chưa tìm được sao?”
Triệu Phủ lắc đầu, Đỗ Vân Hạc dừng lại một chút, nói: “Thôi cũng được, e là lúc ngươi bị thương rơi xuống nước đã rơi vào sông Hồ Lô rồi… Aizzz…” Nói rồi, ông thở dài một hơi, đáy mắt lộ vẻ buồn bã tiếc nuối.
Đỗ Vân Hạc ngẩn người một lúc lâu, đột nhiên cảnh giác, thấy Triệu Phủ đang im lặng nhìn chằm chằm mình, ông liền nghiêm mặt lại, nói: “Ngươi đi đi, ở đây không có việc gì nữa.”
Triệu Phủ quả nhiên đứng dậy, chắp tay hành lễ rồi lui ra ngoài.
Triệu Phủ đi qua hành lang, trong lòng vẫn còn suy nghĩ đến công việc. Đến phía trước, tên lính đi theo đón lấy, Triệu Phủ dừng chân, phân phó hắn gọi mấy tiểu thống lĩnh đến.
Không bao lâu, mọi người đều đến Diễn Võ Đường. Triệu Phủ nói: “Các vị, ta và giám quân đã bàn bạc, lúc trước chúng ta chia nhau đi lùng bắt không khỏi bứt dây động rừng khiến bọn trộm cướp có phòng bị mà ẩn náu. Chi bằng chúng ta chia thành các đội nhỏ, hành động nhanh gọn, bí mật dò la truy bắt.”
Mọi người nhìn nhau, Triệu Phủ nhìn quanh, lại nói: “Rốt cuộc châu quan đang rất mong chờ, nếu chúng ta không làm được việc mà trở về, mặt mũi các vị ca ca đều không đẹp.”
Mọi người đều biết Triệu Phủ tuy tuổi còn nhỏ nhưng kinh nghiệm lại sâu, lại là người có mưu trí và chủ kiến, huống chi hắn còn là tâm phúc của Đỗ giám quân cho nên không thể xem hắn như một thiếu niên bình thường. Lập tức, mọi người đều gật đầu đồng ý, vạch ra kế hoạch truy bắt.
Gần như cùng lúc đó, ở ngoài sơn trang Tố Nhàn, Thôi Vân Hoàn và Thanh Mân đang định về trang thì thấy một thanh niên khỏe mạnh, cao lớn bước nhanh đến. Xa xa thấy Thanh Mân, trên mặt hắn liền lộ vẻ vui mừng.
Thôi Vân Hoàn đã sớm thấy thanh niên này nhưng không nói một lời, chỉ thờ ơ quan sát. Mắt thấy thanh niên này đến trước mặt, đầu tiên là gọi nàng: “Đại tiểu thư đã về.” Rồi nói với Thanh Mân: “Thanh cô nương hôm nay dẫn tiểu thư đi đâu chơi vậy?”
Thanh Mân thấy Thôi Vân Hoàn không nói gì, trong lòng lại nhớ đến lời Vân Hoàn nói lúc ra cửa, nhất thời có chút không tự nhiên, liền nói: “Đi dạo bên bờ sông Lạc, Lai Phúc ca đi đến sơn trang à?”
Lai Phúc nói: “Ta lúc trước cũng từ bờ sông Lạc về bắt được hai con cá tươi khá lớn nên cố ý mang đến cho các người, ta đã giao cho Trần thúc rồi, ông ấy nói tối nay sẽ nấu canh cá cho đại tiểu thư ăn.”
Thanh Mân cười nói: “Ta thay Phượng ca nhi cảm ơn Lai Phúc ca.”
Hai người đứng nói chuyện, Vân Hoàn ở bên cạnh đánh giá Lai Phúc, thanh niên da hơi ngăm đen, ngũ quan đoan chính, không khó coi cũng không có vẻ gian tà.
Vân Hoàn đột nhiên nói: “Tỷ tỷ, vòng tay của ta không thấy đâu rồi.”
Thanh Mân đang định dẫn nàng về, nghe vậy vội lại gần, kéo tay nàng vén tay áo lên, quả nhiên thấy cổ tay trống trơn, nhất thời nóng nảy. Vân Hoàn nói: “Chắc là rơi trên đường đi rồi.”
Thanh Mân vội nói: “Nếu vậy quay lại tìm xem, có lẽ tìm lại được.”
Lai Phúc nghe xong liền muốn cùng đi tìm, lại hỏi vòng tay trông như thế nào. Thanh Mân đâu có lòng dạ nào nói tỉ mỉ với hắn, liền nói: “Không cần đâu, ta tự mình tìm là được, Lai Phúc ca cứ đi làm việc của mình đi.”
Nàng đang kéo Vân Hoàn định đi, không ngờ Vân Hoàn lại nói: “Tỷ tỷ, ta đau chân.”
Thanh Mân nhìn nàng cười nói: “Muội lại lười biếng rồi, muốn ta cõng thì cứ nói thẳng.”
Vân Hoàn lắc đầu: “Ta không muốn về.”
Thanh Mân bất ngờ, không khỏi khó xử. Vân Hoàn lại nhìn về phía Lai Phúc, Lai Phúc rốt cuộc không ngốc, liền nói tiếp: “Chuyện này có gì khó? Ta đưa đại tiểu thư về là được.”
Thanh Mân vẫn còn không yên tâm, ai ngờ Vân Hoàn lại chịu. Thanh Mân lại sợ chiếc vòng tay bị người qua đường nhặt mất liền dặn dò Lai Phúc hai câu, rồi đi trước.
Sau khi Thanh Mân đi, Lai Phúc liền nói với Vân Hoàn: “Đại tiểu thư, nếu người đau chân thì ta cõng được không?”
Vân Hoàn không động, chỉ nói: “Lai Phúc ca ca, chúng ta ở đây đợi tỷ tỷ được không? Nghe nói quan binh đang tìm kiếm đạo tặc gì đó, ta có chút lo cho tỷ tỷ.”
Lai Phúc nghe vậy kinh ngạc, liền nói: “Đại tiểu thư nói phải, sao ta lại quên mất chuyện này? Hay là… chúng ta đi theo Thanh cô nương?”
Vân Hoàn thấy hắn mặt đầy lo lắng, không có chút gì xảo trá gian manh, liền nói: “Ta thuận miệng nói thôi, đâu có thật sự xảy ra chuyện gì? Huynh cứ lo lắng như vậy.”
Lai Phúc hơi ngượng ngùng, đành phải đồng ý.
Vân Hoàn nói vài câu, liền hỏi: “Lai Phúc ca ca tuổi không nhỏ rồi nhỉ? Đã có người trong lòng chưa?”
Lai Phúc rất bất ngờ nhưng Vân Hoàn tuy tuổi nhỏ, lại là tiểu chủ nhân của sơn trang Tố Nhàn, cũng là chủ nhân của những tá điền như họ, huống chi cách nói năng khí chất của nàng cũng không giống trẻ con bình thường, Lai Phúc xưa nay đối với nàng cũng rất cung kính.
Lai Phúc nghe hỏi, cười hắc hắc, có vài phần e thẹn: “Đại tiểu thư sao lại nói đến chuyện này?”
Vân Hoàn nói: “Chỉ vì hôm trước ta nghe A Bảo nói, Lai Phúc ca ca…”
Lai Phúc giật mình nói: “A Bảo nói ta cái gì?”
Vân Hoàn không thay đổi sắc mặt nhìn hắn, hỏi lại: “Lai Phúc ca ca chẳng lẽ không biết?”
Lai Phúc bị nàng hỏi một cách bình tĩnh, tâm sự bị chạm đến, hắn cảm thấy chột dạ, mặt đen chuyển sang đỏ bừng, lắp bắp nói: “Ta, ta…”