Vân Hoàn quay đầu nhìn lại chỉ thấy cây cối trong rừng xanh um, rậm rạp che khuất, không thấy có động tĩnh gì khác thường.
Đúng lúc A Bảo nhảy ra chia khoai lang cho Vân Hoàn ăn, liền làm gián đoạn suy nghĩ của nàng.
Ngay lúc Thanh Mân cùng Vân Hoàn và đám trẻ rời khỏi bờ sông Lạc thì có một binh lính vội vàng chạy vào rừng, nhìn quanh quất, một lát sau gọi lên: “Lục gia, Lục gia?”
Hắn gọi mấy tiếng, mới nghe có một giọng nói nhàn nhạt lười biếng đáp: “Gọi hồn gì thế.” Vừa nói, liền thấy trên một cây dương cực cao lớn phía trước, cành lá khẽ lay động, chợt có một bóng người nhẹ nhàng nhảy xuống đất như chim bay.
Người nhảy từ trên cây xuống, nhìn kỹ lại là một thiếu niên khoảng mười ba, mười bốn tuổi, mặc nhung trang đơn sơ, đầu tóc bù xù, eo vai nhỏ nhắn, vóc người tất nhiên là chưa phát triển hết nhưng mơ hồ có thể thấy tướng mạo rất thanh tú, mày rậm mắt sáng, chỉ là gương mặt vẫn còn chút tròn trịa, lộ vẻ trẻ con chưa thoát, vì vậy khí chất lạnh lùng u ám như có như không giữa hai hàng lông mày, cũng không quá rõ ràng.
Tên lính thấy thiếu niên này lại như tìm được bảo bối, vội chạy đến cười nói: “Lục gia, đội ngũ đã thu dọn xong, chỉ chờ ngài thôi.”
Triệu Phủ nhổ một bãi nước bọt xuống đất, nói: “Các ngươi đi trước đi, có gì quan trọng đâu.” Lời tuy nói vậy nhưng hắn cũng phủi phủi tay áo, cất bước đi ra ngoài.
Tên lính vội đuổi theo: “Giám quân đã dặn đi dặn lại, nói là bên cạnh ngài tuyệt đối không thể thiếu người, sao dám như thường lệ được, hơn nữa chuyện lần trước…” Hắn cũng biết điều, thấy Triệu Phủ nhíu mày, lập tức cười nói: “Đáng chết, đáng chết, tiểu nhân lại lắm lời rồi.”
Triệu Phủ cười khẩy liếc hắn một cái, cũng không nói gì, ra khỏi rừng, quả nhiên thấy đội ngũ đã nghiêm chỉnh sẵn sàng, ngay cả đám lính nấu ăn cũng đã thu dọn gọn gàng. Triệu Phủ nhìn về phía xa, rừng cây mờ mịt, khói sương mênh mông, thở dài: “Chuyến này lại đi công cốc rồi.”
Tên lính sớm đã dắt ngựa đến, an ủi: “Là do đám tù nhân đó quá xảo quyệt, nhưng chúng ta đã giăng thiên la địa võng, sớm muộn gì cũng sẽ bắt gọn bọn chúng.”
Triệu Phủ xoay người lên ngựa, nghe vậy bèn giơ tay, nhẹ nhàng che lên vai trái, chỗ tay ấn vào ẩn ẩn đau nhói. Thiếu niên nhướng mày, trong đôi mắt mới lộ ra vài phần sắc bén.
Quân mã tiến về phía trước, đến đêm, cuối cùng cũng về đến đại doanh ở thành Phu Châu.
Triệu Phủ lập tức vào tiến vào võ sảnh, đi xuyên qua phòng, hướng về hậu viện. Không bao lâu, hắn đến thư phòng, lúc vào trong bèn thấy sau bàn sách có một người mặc đạo bào đang ngồi ngay ngắn, trang điểm như văn sĩ trung niên, mặt trắng không râu, dung mạo nhạt nhẽo, khóe môi hơi trễ xuống.
Người này thấy Triệu Phủ vào cửa liền ngẩng mắt liếc qua, vẫn là vẻ mặt vô cảm, thái độ thờ ơ.
Người này chính là giám quân của đại doanh đóng quân ở thành Phu Châu, Đỗ Vân Hạc.
Triệu Phủ cũng không lên tiếng, chỉ tự mình ngồi xuống chiếc ghế thái sư bên cạnh. Trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh sớm đã đặt một ấm trà, Triệu Phủ đưa tay sờ, vừa lúc hơi ấm. Hắn hành quân một đường trở về đã sớm khát nước, lập tức tự mình rót trà uống hai ngụm.
Như thế một lúc lâu, Đỗ Vân Hạc đặt bút lông trong tay xuống: “Về rồi à.”
Triệu Phủ cười nói: “Có lòng không muốn về nhưng không chịu nổi quân lệnh của ngài cứ thúc giục như đòi mạng.”
Đỗ Vân Hạc cúi đầu xem tờ giấy vừa viết xong, nghe vậy nhàn nhạt hừ một tiếng, chậm rãi nói: “Thả ngươi ra ngoài làm chuyện đứng đắn thế mà lại như Tôn Hầu Tử đại náo thiên cung, nhất định phải gây ra chuyện gì đó… Có biết ngươi chẳng qua chỉ là một con nghé con mới sinh, trong giang hồ này ngọa hổ tàng long nhiều vô số, chỉ cần sơ sẩy một chút là mất mạng nhỏ.”
Nói hai câu, ông mới lại ngước mắt nhìn Triệu Phủ, nói: “Rốt cuộc ngươi không phải Tôn Hầu Tử, dù có gặp phải đối thủ thì đối phương có thể có năng lực như Như Lai Phật Tổ nhưng chưa chắc đã có lòng nhân từ như Như Lai Phật Tổ, có thể khiến ngươi hồn bay phách lạc cũng. Vết thương của ngươi thế nào rồi?”
Triệu Phủ nói: “Tốt rồi.”
Đỗ Vân Hạc ra hiệu bằng mắt, Triệu Phủ hiểu ý đứng dậy, đến bên bàn. Đỗ Vân Hạc giơ tay, những ngón tay thon dài đặt lên mạch của hắn, nhắm mắt yên lặng nghe một lát, mới gật đầu: “Chuyến này cũng là mạng ngươi lớn không nên tuyệt, đối phương vội vàng chưa kịp bổ thêm một chưởng, thêm vào đó ngươi lại rơi xuống nước… Lần sau chưa chắc đã có may mắn như vậy.”
Triệu Phủ nói: “Sao ngài cứ luôn trù ẻo ta vậy?”
Đỗ Vân Hạc cười lạnh không nói.
Triệu Phủ quay về ngồi xuống, đột nhiên hỏi: “Ngày đó ngài cứu ta từ sông Hồ Lô lên, lúc đó còn có người khác ở đó không?”
Đỗ Vân Hạc nghe vậy, bình tĩnh nhìn Triệu Phủ, không trả lời mà hỏi lại: “Vì sao lại nói vậy?”
Triệu Phủ sờ sờ đầu, cười hì hì nói: “Chỉ là hỏi một chút thôi, chẳng lẽ thật sự có người thứ ba?”