Phủ Giang Hạ Vương là một tòa nhà cổ, trước kia từng là nơi ở của Thái tử. Sau đó, vì trải qua một số chuyện đen đủi nên tòa nhà này đã bị bỏ hoang suốt mấy chục năm. Khi Giang Hạ Vương Triệu Phủ được gọi vào kinh, Hoàng đế nhớ tới công lao của hắn nên đã thưởng cho hắn tòa nhà ấy để làm chỗ ở.
Cây cối trong nhà cao vυ"t tỏa bóng um tùm. Dù đang là tháng sáu nhưng không khí bên trong vẫn còn hơi lạnh, âm u đến mức khiến người ta rùng mình.
Từ khi bước vào sâu bên trong, Quý Đào Nhiên chưa nghe thấy tiếng người, chỉ có tiếng ve kêu inh ỏi trên những tán cây vang vọng khắp nơi. Cảnh tượng ấy khiến người ta nghĩ đến khu rừng hoang ngoài thành. Nếu không phải thỉnh thoảng thấy bóng mấy nữ người hầu đi ngang qua dưới hành lang thì hắn đã tưởng rằng đây là ngôi nhà bị bỏ hoang.
"Ve kêu râm ran cành liễu tây,
Khách phương nam lòng sầu dâng đầy.
Nào nỡ nhìn bóng mình tóc bạc,
Đối diện ngâm câu thơ đắng cay.”
Hắn khẽ lẩm nhẩm rồi bất giác dừng lại vì ý nghĩa của câu thơ không phải điềm lành.
Vốn dĩ hắn không phải người thích làm thơ chẳng qua là đang cố nghĩ tới điều gì đó để quên đi những tiếng động lạ đang phát ra từ căn phòng bên kia.
Dù cố giữ bình tĩnh nhưng vài tiếng nói yếu ớt vẫn lọt vào tai hắn.
“Đủ rồi!” Giọng một nữ vang lên run run một cách đứt quãng. Âm thanh ấy tuy nhỏ như bật ra từ kẽ răng nhưng Quý Đào Nhiên làm sao lại không nhận ra?
Họ quen nhau từ thuở còn nghèo khó. Tình tình nàng luôn cởi mở và khác biệt với mọi người. Có lẽ nàng không hề biết từ buổi đầu gặp mặt, hình bóng nàng đã khắc sâu trong tim hắn.
Nàng còn chưa dứt lời đã nghe một giọng nam trầm thấp, nửa cười nửa giận cất lên: “Từ khi nào... đến lượt nàng ra lệnh cho ta?” Giọng nói ấy không ai khác chính là của Giang Hạ Vương Triệu Phủ.
Sau đó có tiếng áo quần sột soạt, tiếp đó là tiếng kêu khẽ, nghẹn lại mà nàng không thể kìm nén nổi.
Âm thanh ấy như lưỡi dao chém đứt dòng suy nghĩ của Quý Đào Nhiên. Nhưng rồi những tiếng kêu hỗn loạn dồn dập sau đó lại khiến hắn bối rối và hốt hoảng. Đứng ngoài cửa, hắn thấy lòng mình như rời khỏi thân thể, chỉ còn lại sự mơ hồ và trống rỗng.
Trong cơn hoang mang, gương mặt nàng lại hiện lên như đang đứng trước mặt. Hắn chưa từng thấy ai có đôi mắt trong đến thế. Dáng vẻ của nàng dịu dàng giống như bông cúc trắng nở bên hàng rào mùa thu. Từ ngày gặp được nàng, dù lòng hắn chứa đầy phiền muộn thì chỉ cần nhớ đến nàng hắn vẫn thấy yên bình.
Bốn chữ “dịu dàng như cúc” quả thật hợp với nàng hơn bất kỳ ai. Nhưng giờ đây...
Tiếng ve ngoài sân càng lúc càng dồn dập như sóng trào, hòa cùng những âm thanh rối loạn bên trong rồi phát tán rộng ra không khí.
Lòng hắn cảm thấy lạnh buốt nhưng thân thể lại nóng ran, cứ như nước với lửa đang quấn lấy nhau.
Không biết bao lâu sau, tấm rèm khẽ được vén lên, Giang Hạ Vương Triệu Phủ bước ra.