Thôi Vân Hoàn ngồi một mình trong một căn phòng ở Phu Châu nhìn trăng sáng trên bầu trời. Hơi sương len lỏi làm ướt mái tóc mềm và cả cánh tay nàng. Việc được sống lại đối với mọi người mà nói có thể …
Thôi Vân Hoàn ngồi một mình trong một căn phòng ở Phu Châu nhìn trăng sáng trên bầu trời. Hơi sương len lỏi làm ướt mái tóc mềm và cả cánh tay nàng.
Việc được sống lại đối với mọi người mà nói có thể coi là một chuyện tốt. Người thì mong trả được thù, người lại muốn đổi thay số phận, đây cũng là chuyện đáng để vui mừng. Nhưng đối với Thôi Vân Hoàn thì đó lại giống như một lần bị phạt.
Nàng sinh ra đã có trí nhớ hơn người, chỉ cần thấy qua việc gì là không thể quên. Mọi ngọt bùi cay đắng từng trải qua dù chỉ một lần thôi đối với nàng đã là quá đủ, vậy mà nay lại phải sống lại để chịu thêm lần nữa.
Nhưng ông trời có vẻ không quan tâm đến suy nghĩ của nàng.
Nếu đã không còn đường lui vậy thì nàng chỉ có thể bước tiếp về phía trước.