Chương 16: Ngũ hổ tướng 2

Tần Chấn ở một bên nghe xong lắc đầu mỉm cười. Ở trên người lão Cố không thể nhìn ra chút dấu hiệu nào cho thấy gã sắp phải đối mặt với nguy hiểm. Cái thằng bạn ngốc này có vẻ từ nhỏ không biết sợ và căng thẳng là gì. Nếu phải nói gã cũng có lúc sợ hãi thì chỉ có thể trong nháy mắt. Thoáng qua. . .

Sau khi sắp xếp địa điểm cắm trại cho các đồng đội bên ngoài, Vũ Đông bắt đầu phân công vũ khí và đèn chiếu sáng cho những người đi vào. Nơi họ cắm trại được di chuyển xa hơn một chút theo chỉ dẫn của Vũ Đông. Hắn lo lắng về mấy cồn cát xung quanh Ngọc Môn Quan không an toàn. Để che giấu một tòa thành lớn như vậy thì việc chôn vùi một vài người không phải là chút lòng thành sao? Vì vậy, phải để bọn họ cách Ngọc Môn Quan một đoạn.

Sau khi sắp xếp ồn ào, ăn uống xong xuôi, dọn dẹp sạch sẽ và chuẩn bị xuất phát. Trước khi đi, Vũ Đông đặc biệt đi tới trước mặt bốn người ở lại và trịnh trọng nói: “Phải luôn quan sát sự biến đổi của cồn cát và nhớ chú ý đến thời gian. Khi đến lúc, hãy lập tức rời khỏi đây ngay! Phải nhớ đến bài học của thế hệ trước ... hiểu chưa? " Vũ Đông nói những lời cuối cùng có chút nhẹ nhàng nhưng sau khi nói xong, tất cả mọi người im lặng. Khuôn mặt xinh đẹp thường ngày của Lan Tình vào lúc này hoảng hốt, nhìn thấy sương mù trong mắt cô. Kìm nén cảm xúc của mình, cô bước đến trước mặt Vũ Đông, nhìn hắn một lúc lâu mới nói: "Anh Đông...anh hãy cẩn thận..."

Vũ Đông mỉm cười lãnh đạm coi như an ủi, sau đó nói với họ: "Đừng lo lắng, tôi sẽ không quên sự việc đó. Mọi người hãy chú ý đến sự an toàn của mình, một khi Ngọc Môn Quan khác thường thì hãy chạy trốn ngay lập tức! Hiểu chưa?" Sau khi nói những lời giống như mệnh lệnh quân sự này, Vũ Đông nhìn ba thanh niên bên cạnh Lan Tình. Sau khi tất cả đều gật đầu hứa hẹn. Sau đó, hắn không quay đầu và đi về phía cổng thành Ngọc Môn Quan sâu thẳm kia. Tần Chấn nhìn bóng lưng Vũ Đông thở dài, cảm thán nỗi cô đơn lạnh lẽo từ trong xương cốt hắn chưa bao giờ biến mất. Lắc, lắc đầu ra hiệu cho Cố Kiệt đi theo mình, anh nhanh chóng đuổi theo Vũ Đông.

Trên đường đến cổng thành, Tần Chấn nghĩ tới những lời Vũ Đông nói với đám Lan Tình trước khi rời đi. Hiển nhiên có một số lời chỉ có bọn họ mới hiểu được, hắn và Cố Kiệt cũng không hiểu được bọn họ nói cái gì. Hắn nói hắn sẽ không bao giờ quên là sao? Để những người còn lại nhớ về bài học của thế hệ trước là gì? Tất cả họ đều có liên quan đến nhóm nghiên cứu khoa học xưa kia ư? Nghĩ đến điều này, Tần Chấn không khỏi mặt nhăn mày cau. Việc tìm kiếm Vương Bân không những không có tiến triển gì mà ngược lại sương mù trước mặt càng ngày càng dày đặc...

Chẳng bao lâu sau, tâm trạng phiền muộn mê mang của anh bị một giọng hát muốn đứt cổ họng cắt ngang: “Leo lêи đỉиɦ núi ngắm quê hương, cát vàng dài ngàn dặm. Mong được bước lên con đường nhớ nhung, thỏa sức bay qua ngàn dặm núi non. Bão cát không thể thổi bay vết máu in dấu trong lịch sử, đã bao đêm mơ được trở về Tần Quan(Qinguanxiang)…”

Lời bài hát thê lương mà giai điệu không đủ ngũ âm nên âm thanh nghe vô cùng kinh khủng ... Sự kết hợp rối rắm này khiến Tần Chấn cảm thấy quỷ dị hơn cả Ngọc Môn Quan trước mặt. Không thể chịu đựng được nữa, anh không còn cách nào khác ngoài việc mắng Cố Kiệt: "Lão Cố! Cầu xin mày mau thu lại sự thần thông đi! Bài hát vốn thê lương bi tráng mà mày hát khủng bố thế hả?”

Cố Kiệt nghe vậy, không những không kiềm chế mà ngược lại còn nhìn Tần Chấn đầy khıêυ khí©h, gã hét lên: "Bão cát thổi bay đi năm tháng nhưng không thổi đi sự nhớ nhung tươi trẻ của tôi!" Như muốn trút hết sự bất mãn mãnh liệt dành cho Tần Chấn khi chỉ trích giọng hát của gã.

Lúc này, lão Thẩm ở bên cạnh mỉm cười, khuyên Tần Chấn: "Thôi quên đi! Anh nghĩ chú ấy hát như vậy để cổ vũ tinh thần cho chúng ta! Cứ để cho hát đi!" Tần Chấn bất đắc dĩ cười nói: "Anh còn tìm lí do giúp nó nữa… Được rồi, nếu nó có thể xua đuổi những con chồn tinh kia chạy biến thì coi như lập công."

Vũ Đông ở phía trước im lặng từ đầu đến cuối, Tần Chấn nhìn cổng thành Ngọc Môn Quan ngày càng gần hơn trong tiếng hát khó nghe của Cố Kiệt, đi tới có chút trang trọng. Bất kể gã có hát thế nào cũng phải thừa nhận gã biết chọn bài. Sự hoang tàn và bi tráng không thể nào diễn tả được nếu không ở trong sa mạc cát vàng, sẽ không hiểu được một phần vạn cảm xúc khác nhau.

Càng đến gần Ngọc Môn Quan, ánh sáng xanh mờ mờ ảo ảo tỏa ra trên đỉnh thành càng hiện rõ. Tần Chân mấy lần nghi ngờ vào hai mắt mình, chẳng lẽ phía trên đó thực sự là viên mặc ngọc trong truyền thuyết dẫn đường cho thương nhân trên con đường tơ lụa? Cũng quá tà ma đúng không? Nhưng nếu không phải thì sự nghiêm cẩn thanh bạch kia là thế nào?

Khi đến gần, vài người dừng bước. Ngẩng đầu nhìn lên, chữ viết trên cổng thành đã rất mờ khó phân biệt. Căn bản không nhìn ra hình dáng của chữ, không biết khi đến gần một chút có phải sẽ nhìn thấy rõ ràng không.

Vũ Đông đi trước cổng thành, nhìn vào bên trong tối đen như mực, như thể ánh sáng từ bên ngoài đến cổng thành đã bị nuốt chửng! Hơn nữa, bên trong có rất nhiều bức tường đá đã bị bào mòn thành cát. Nhìn từ xa, bên trong giống như một mê cung tối tăm và chật hẹp thậm chí còn không chắc có đường đi hay không.

Khi nhìn đến đây ngược lại Tần Chấn đã giải quyết được vài nghi vấn trong lòng. Đầu tiên, anh chắc chắn rằng lúc Ngọc Môn Quan không xuất hiện là lúc bị chôn vùi dưới cồn cát. Bởi vì chỉ có như vậy, trong thành mới tràn ngập cát vàng theo năm tháng, nơi này gần như bị xói mòn trở thành một tòa thành đặc cát. Còn lối đi chật hẹp kia nói không chừng còn phải quy công cho lũ chồn cát đó.

Về sự xuất hiện của nó thì phải căn cứ vào quy quật nào đó ở đây, một cơn bão cát thần bí dị thường đã nâng toàn bộ lớp cát vàng chôn vùi Ngọc Môn Quan lên nên lúc này mới acó thể nhìn thấy được hình dáng thực sự của nó. Sau đó không biết khi nào và bằng cách nào, nó sẽ lại bị chôn vùi dưới cồn cát. Đây có lẽ là lý do tại sao Ngọc Môn Quan chỉ xuất hiện khi bầu trời tràn ngập cát vàng.