Chương 41: Người thứ mười một

Đúng như Cố Kiệt miêu tả tất cả những tên người trong bút ký đều được thay thế bằng con số. Từ năm 1975 đến năm 1980, tất cả đều là những lần báo cáo nghiên cứu và khảo sát. Nội dung nhiều nhất là từ năm 1978 đến năm 1980, lúc này, họ dường như có một đội ngũ chuyên nghiệp cố định. Dựa theo con số, đội ngũ có tổng cộng mười một người. Nhưng mỗi lần nghiên cứu, điều tra, đi thực địa khảo sát chỉ có từ 1 đến 10 người, chỉ khi có cuộc họp hoặc quyết định quan trọng mới thỉnh thoảng nhắc đến người thứ mười một.

Đây quả thực là một chuyện khó tin, người thứ mười một là lãnh đạo? Hay là cán bộ đặc biệt nào đó? Tại sao hắn ta lại có vẻ thần bí mà quan trọng đến thế? Tần Chấn nhìn mà không hiểu gì thật sự nghĩ không ra nguyên do trong đó.

Ngày cuối cùng của cuốn bút ký là tháng 6 năm 1980, lần đó có vẻ như đã xảy ra rất nhiều sự kiện lớn. Bởi vì nét chữ của người viết bắt đầu ngày càng cẩu thả, các ghi chép tự thuật bắt đầu hỗn loạn không có bố cục. Thậm chí có một số từ không hiểu ý nghĩa cùng trên một trang. Ví dụ như: "Tiếng cười lại vang lên", "Hắn đi rồi" thậm chí có ngày còn bị nhấn mạnh khi chỉ có một con số "11" điều này làm cho Tần Chấn càng quan tâm hơn đến thân phận cùng lai lịch của người thứ mười một.

Theo ghi chép trong bút ký, lần khảo sát cuối cùng cũng chỉ có sự tham gia từ 1 đến 10 người, ngoại trừ cuộc họp trước khi khởi hành, không còn xuất hiện người thứ mười một. Nếu Tần Chấn hiểu đúng thì người thứ mười một quyết định thành viên đội ngũ, ngày xuất phát cùng với một loạt công việc liên quan. Tuy nhiên, bản thân người thứ mười một không xuất hiện. Mà chính quyết định của hắn ta đã khiến mười người kia phải trải qua một trải nghiệm khủng bố không tầm thường. Đương nhiên, cụ thể là cái gì thì chưa rõ.

Với lại, điều khó hiểu nhất là trong lần khảo sát cuối cùng, con số 1 lại là đội trưởng. Vậy người thứ mười một không có chức vụ gì cả. Thế rốt cuộc hắn ta có ý nghĩa gì với đội ngũ này?

Tần Chấn nghi hoặc trong lòng càng ngày càng nhiều, người thứ mười một bí ẩn trở thành nút thắt trong lòng anh.Thậm chí anh còn mơ hồ cảm thấy mọi thứ đều có liên quan đến người đó, chìa khóa vạch trần đáp án mấu chốt rất có thể ở ngay trên người số 11.

Ngoài ra, nếu ông Vương là thành viên của đội ngũ này, vậy ông ở số mấy? Làm sao có thể xác định được danh tính đằng sau những con số này? Ngay khi Tần Chấn nghĩ mãi không ra, anh chợt phát hiện ra trang cuối cùng của cuốn bút ký bị người ta xé rách. Mà điều quan trọng nhất là dấu vết dường như rất mới...

Tần Chấn sờ vào dấu vết thô ráp kia, hiển nhiên trang này bị xé trong cơn hoảng loạn. Là ai? Ông Vương sao? Chắc không phải... Bút ký ở ngay phía sau ông, cần gì phải làm điều thừa. Muốn hủy thì hủy luôn bút ký không phải sẽ tốt hơn sao? Vậy còn ai... chẳng lẽ là... Vương Bân? Tim anh đập loạn xạ, bị chính giả thiết của mình làm cho hoảng sợ thậm chí kích động trước sự thật đã bắt đầu lờ mờ trong sương mù.

Khi Tần Chấn ngẩng đầu lên lần nữa, anh bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Vũ Đông. Tuy nhiên, lần này, đôi mắt đó ở ngay trước mặt anh. Tần Chấn theo bản năng lùi lại một bước nhưng Vũ Đông chỉ chậm rãi lấy cuốn bút ký từ tay anh, tùy tiện lật qua lật lại sau đó nói: "Một mình anh xem không hiểu được câu chuyện này, anh cần mọi người phiên dịch giúp anh."

Tần Chấn ngơ ngác nhìn Vũ Đông, không nói gì. Lúc đó, vẻ lạnh lùng trong mắt hắn thực sự khiến anh hoảng sợ. Chẳng lẽ trong cuốn bút ký có thứ gì đó liên quan về hắn? Không có khả năng. Thời điểm năm 1975 Vũ Đông còn chưa sinh ra thì làm sao tham dự vào chuyện trong đó?

Tần Chấn nặng trĩu ngồi lại, tùy ý đốt điếu thuốc, thấy mọi người đang tập trung, tay anh cầm điếu thuốc bắt đầu hơi run nhè nhẹ. Không biết có phải anh nhạy cảm hay không, lúc này anh phát hiện đồng đội đang cùng nhau lật xem bản bút ký dường như đều có biểu cảm không tự nhiên. Một khi bị cảm giác này quấy nhiễu, bất an trong lòng anh càng lúc càng mãnh liệt. Tần Chấn theo bản năng kéo Cố Kiệt, khi gã quay đầu lại buồn bực hỏi: "Có chuyện gì thế?"

“Mày... có cảm thấy chỗ nào đó bất thường không?” Tần Chấn cố hạ thấp giọng hỏi.

“Có!!” Cố Kiệt nghiêm túc trả lời.

"Cái gì?" Tần Chấn bức thiết nhìn Cố Kiệt, mong chờ vào người anh em duy nhất mà anh tin tưởng lúc này sẽ chỉ điểm một chút.

Cố Kiệt chỉ vào cuốn bút ký và nói một cách hiển nhiên: “Bất thường lớn nhất là ở người viết bút ký. Ôi dồi ôi, tao không biết cái này có phải do ông nội Vương Bân viết hay không nhưng người ghi chép lại chắc chắn bất thường."

Tần Chấn trợn mắt khinh bỉ rồi thở dài. Thầm mắng mình thật sự cái gì cũng có thể thử khi tuyệt vọng, suy nghĩ đến mù quáng? Lại đi thảo luận với Cố Kiệt? Vậy mà trông cậy vào thằng này có thể đưa ra một vài gợi ý chỉ điểm cho mình? Quả nhiên nó còn chưa phát giác ra thứ gì, ở trong mắt nó ngoại trừ những con số đó, dường như những điều khác không có chỗ bất thường. Tần Chấn uể oải phất tay ý bảo giữa hai ta không có gì để nói, mày thích đi đâu thì đi. Cố Kiệt không hiểu nguyên do gãi gãi đầu, dường như không biết Tần Chấn lại phát rồ gì đó.

Nhưng tất cả đều bị Vũ Đông nhìn thấy hết, lúc này hắn ngồi xuống bên người Tần Chấn, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên cười có hơi tà ác. Sau đó hắn nhẹ nhàng hỏi anh: “Sao, anh phát hiện ra điều gì đó bất thường à?”