Chương 40: Bút ký kỳ lạ 2

Tần Chấn khách sáo xua tay nói: "Chúng tôi không sao, không cần!"

Cố Kiệt trừng mắt nhìn Tần Chấn, sau đó cười đùa nói với Lan Tình: "Lan Tình, em kiểm tra giúp anh được không? Em không biết chứ, Ngọc Môn Quan cực kỳ nguy hiểm..."

Lan Tình gật đầu, cười nói: "Anh Cố vất vả quá, anh bị thương ở đâu để em giúp anh nhìn xem ...."

Cố Kiệt nghe vậy, lắp bắp nói: "A... Chỗ bị thương... Để anh nghĩ ..."

Tần Chấn thật sự không thể nhịn được nữa mà cũng không thể nào nhìn nổi, vỗ vào lưng Cố Kiệt mắng: "Mặt mày dày đến mức không biết xấu hổ hả? Mày mà bị thương à? Chắc linh hồn mày bị thương á? Để tao nói cho, cái chỗ duy nhất bị thương là chỉ số IQ của mày đấy. Với lại, cái chỉ số IQ đó còn là khuyết điểm. Nhanh đi theo tao làm việc."

Nói xong, Tần Chấn vừa lôi kéo vừa nói kháy Cố Kiệt đi giúp mọi người nhóm lửa. Chỉ cần có nhiệt độ, ban đêm ở sa mạc vẫn có thể chịu đựng được!

Đợi khi mọi việc gần như đã xong xuôi, mới thấy Vũ Đông bước xuống xe. Xem ra hắn tự lau chùi và băng bó vết thương, đồng thời thay quần áo sạch sẽ. Đương nhiên cũng không quên lau mình một chút. Lúc này xuống xe, dáng dấp nghiễm nhiên như một cậu ấm bảnh trai hào hoa.

Tần Chấn luôn thắc mắc tại sao Vũ Đông lại từ chối để Lan Tình chữa trị vết thương cho mình? Vết thương ở trên vai và lưng, tự làm chẳng phải rất bất tiện sao? Chẳng lẽ hắn vẫn là một thanh niên mang tư tưởng khép kín giữ quan niệm cổ hủ rằng nam nữ thụ thụ bất thân? Nhìn cũng không giống vậy, mang quan niệm cổ hủ mà đi đến chỗ của Trương Tam? Tần Chấn cảm thấy buồn cười vì những suy nghĩ lộn xộn của mình.

Lúc này, mọi người cuối cùng đã tập hợp lại với nhau, đầu tiên, mỗi người kể lại chi tiết những gì đã xảy ra sau khi họ tách ra. Tất nhiên, tất cả các tình huống trong Ngọc Môn Quan được Cố Kiệt thuật lại theo cách kể chuyện bình thư, tự thuật với cảm xúc mãnh liệt. Về phần mấu chốt như các bức tranh tường, cổ văn Tất Đàm, bản đồ và lạc già đều được thuật lại bởi Vũ Đông. Bởi vì suy cho cùng, những gì hắn nói tương đối chuyên nghiệp hơn, với lại năng lực biểu đạt lời ít mà ý nhiều, đặc biệt rõ ràng. Và Tần Chấn bổ sung tình cảnh thời khắc sinh vật đáng sợ trông giống như Vương Bân và khung cảnh lúc Ngọc Môn Quan chìm xuống.

Bình thư (một hình thức văn nghệ dân gian của Trung Quốc, khi kể một câu chuyện dài dùng quạt, khăn làm đạo cụ)

Trong quá trình này, Mã Siêu, Lan Tình và những người khác chăm chú lắng nghe không dời mắt, thỉnh thoảng hít một hơi lạnh, hoặc cau mày suy nghĩ. Dù sao thì mọi người đều biểu hiện rất chăm chú nghiêm túc, thậm chí còn tỏ ra có chút phấn khích khi phát hiện ra những sự vật chưa biết.

Cuối cùng khi Lão Thẩm thuật lại lộ trình do Vũ Đông quyết định thì hắn cũng trải bản đồ ra cho mọi người xem. Mọi người kinh ngạc nhìn những đường nét thô sơ giản lược, chắc chắn trong đầu họ liên tưởng đến khung cảnh huyền ảo khi nắng chiều kích phát mặc ngọc sáng rực rỡ làm xuất hiện bản đồ.

Lúc này, Tần Chấn cảm thấy đã đến lúc phải lấy cuốn sổ bút ký ra. Nếu vẫn truy tìm bí ẩn về cái chết của ông cụ và Bân Tử thì phải cùng nhau đi tiếp. Chỉ dựa vào sức lực của chính mình, việc giấu cuốn sổ này có ích lợi gì? Thật sự xem hiểu chắc?

Cho nên lúc này Tần Chấn ho khan hai tiếng, chuẩn bị một chút ngôn ngữ sau đó thẳng thắn nói với mọi người: “Ừm... Tôi tìm được thứ này sau lưng ông Vương và một quyển khác được tìm thấy ở nhà Vương Bân. Tôi vẫn không có cơ hội thích hợp để lấy chúng ra, hy vọng chúng có thể hữu ích với chúng ta..." Nói xong, Tần Chấn lấy ra hai cuốn sổ bút ký.

Những người khác nghe nói có manh mối mới, đều mang tâm tình vô cùng kích động nhanh chóng nhận lấy bút ký của Tần Chấn, sau đó tập trung lại xem. Nhưng lúc này anh chỉ cảm thấy có một ánh mắt trói buộc mình. Ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên vẻ mặt Vũ Đông phức tạp, lạnh lùng nhìn anh chằm chằm.

Tần Chấn áy náy nuốt nước bọt, đang suy nghĩ nên nói gì để giải thích, nhưng dưới ánh mắt lạnh lùng của Vũ Đông, một hồi lâu vẫn không mở miệng. Làm cho anh cảm giác có hơi kỳ quái đó là ánh mắt Vũ Đông không phải trách móc, phẫn nộ hoặc là nổi giận, thất vọng, và vân vân. Mà.... giống như Tần Chấn đã nhìn thấy thứ gì đó mà lẽ ra mình không nên nhìn thấy. Sở dĩ nói ánh mắt kia phức tạp vì trong đó có thứ gì đó có đe dọa, có hoài nghi thậm chí có một chút cảm thông! Một mớ cảm xúc hỗn độn không liên quan trộn lẫn vào nhau.

Dù sao Tần Chấn thật sự không hiểu được ánh mắt Vũ Đông rốt cuộc muốn biểu đạt ý gì, càng nghĩ càng thấy buồn bực. Dù sao hiện tại cũng bày ra rồi, coi như mình trút được gánh nặng. Đơn giản trực tiếp hỏi Vũ Đông: "Anh nhìn tôi làm gì... Tôi đâu có cố ý giấu anh, lúc đó tình thế nguy hiểm, chúng ta không có cơ hội để nói chuyện, đúng không... "

Anh còn chưa nói xong thì Cố Kiệt cũng đang nghiên cứu bút ký, buồn bực hét lên: "Có đúng là ông ấy viết cái này không? Chắc không phải đâu? Tại sao người viết cái này kỳ quặc thế?"

Tần Chấn nghe Cố Kiệt nói cũng không tìm tòi ánh mắt Vũ Đông mà lập tức hỏi: "Sao thế? Có phát hiện được gì không? Mày nói cái quái gì vậy??"

Cố Kiệt hừ một tiếng nói: “Người viết bút ký không biết có tật xấu gì không mà từ đầu đến cuối dùng con số để đại diện cho người, chứ không để lại cái tên nào. Hắn có hiểu được mình viết gì không? Có nhớ được không? Mỗi lần xem thật lao lực! Đây là đang khoe khoang trí nhớ và chỉ số IQ của hắn sao?

Tần Chấn nghe mà sốt ruột, đơn giản đi qua cầm lấy cuốn sổ cũ ố vàng trên tay họ. Nhìn xuống, Tần Chấn không khỏi nghiêng đầu, cau mày buồn bực.