Một hơi nói xong, Vũ Đông ngẩng đầu. Chỉ vào khu vực trống trải đột ngột nói: “Năm 1600 hoặc thậm chí sớm hơn, đây là ốc đảo thịnh vượng nhất quanh sông Tarim. Truyền thuyết kể rằng Hạt Lao Lạc Gìa là một nước ốc đảo yên vui giàu có. Bất kể đó có phải là vương thành Lâu Lan thực sự hay không thì đó cũng là đích đến của chúng ta. Chúng ta phải tìm ra câu trả lời ở đó để tìm ra từ “lạc già” mà ông Vương để lại là gì." Nói xong, Vũ Đông nhìn Tần Chấn.
Nói xong câu này, Tần Chấn cùng Cố Kiệt không khỏi nhớ tới thân thể gầy gò của ông cụ, trong lòng không khỏi có chút thương cảm. Nhưng còn chưa kịp thương cảm, Vũ Đông đã nói tiếp khiến bọn họ càng bi thương hơn.
"Bây giờ vấn đề xảy đến. Trước tiên nói về Vu Điền, nơi này được đánh dấu ở đây chắc chắn không phải là Vu Điền mà chúng ta biết bây giờ. Theo lý thuyết nước Vu Điền cổ đại phải nằm trên dãy núi Côn Lôn mới đúng, bởi vì nó nằm trên núi Côn Lôn nên ngọc sản xuất ở Vu Điền mới được gọi là ngọc Côn Sơn. Nhưng xét ở điểm này thì Lâu Lan và Vu Điền là láng giềng hùng cường, có lẽ lúc đầu họ thực sự không cách nhau quá xa. Mãi sau Vu Điền mới có con đường, sở dĩ tôi nói nó đặc biệt là vì lúc đó ánh sáng trên bản đồ mặc ngọc ở chỗ này khác thường nhất. Tôi không thể giải thích được, chỉ có thể nói theo cảm nhận của mình, con đường này thực chất ở dưới lòng đất."
Tần Chấn bắt đầu trợn mắt nuốt nước miếng khi nghe đến đó, nhưng tin xấu của Vũ Đông dường như vẫn chưa kết thúc. Hắn lắc đầu như thể không đoán ra, sau đó còn nói: “Có quá nhiều chỗ không hiểu, có lẽ khi nào đến Vu Điền, chúng ta sẽ biết tại sao con đường này lại nằm dưới lòng đất. Bởi vì chúng ta phải đi qua con đường kỳ lạ này mới có thể tới nước Tinh Tuyệt. Và đất nước cổ đại Tinh Tuyệt nằm đại diện ở đây... Tôi không dám nói liệu nó có thực sự gần di chỉ Tinh Tuyệt hiện tại hay không, nhưng có lẽ không khác biệt quá nhiều. Bởi vì con đường ở nơi này rất giống với cây cầu đầu tiên của Tinh Tuyệt."
Tần Chấn nghe mà hoa mắt chóng mặt. Còn Cố Kiệt lại muốn chết, chớp chớp mắt sau đó lắc đầu lia lịa, dường như đang cố gắng hiểu Vũ Đông nói gì.
Ngoại trừ vẻ mặt có chút nản lòng và khổ não của Tần Chấn và Cố Kiệt thì sắc mặt của Lão Thẩm nghiêm túc. Về phần Khương Kỳ, mặc kệ anh ta nghe cái gì hoặc là mọi người nói gì, cũng sẽ không bối rối hoặc ý kiến. Phát huy phẩm chất của một người lính vô cùng nhuần nhuyễn, luôn luôn ghi nhớ sứ mệnh và trách nhiệm của mình.
Nhìn thấy vẻ mặt của mọi người và bầu không khí nặng nề, Vũ Đông dừng lại một lúc rồi nói: "Chúng ta sắp đi một con đường khác thường và chưa được biết đến trong sa mạc, có thể ai đó đã từng đi qua con đường này trước đây, nhưng dường như chưa có ai còn sống đi ra khỏi đó." Vũ Đông không e dè nói ra, rõ ràng điều này có ý nghĩa như lời hắn đã nói trước đó, con đường tiếp theo là do bản thân tự lựa chọn.
Lão Thẩm và Khương Kỳ đương nhiên không phản ứng gì, giống như những con người này ôm tâm thái đến đây hẳn phải chết, nói trắng ra nếu đã đến đây thì không có ý định sống sót trở về.
Nhưng Tần Chấn và Cố Kiệt không phải khẳng khái đến đây để hy sinh, họ muốn tìm người anh em của mình. Nhưng hiện tại người anh em đó chưa biết sống chết còn để lại một đống bí ẩn lớn lao nên giờ đây bọn họ không thể thu dọn hành lý về nhà. Đừng nói đến cái đầu Tần Chấn cố chấp chui rúc vào sừng trâu, chỉ nói tính tình bướng bỉnh của Cố Kiệt tuyệt đối không về nhà nếu chưa rõ ràng mọi thứ. Huống chi, gã là hạng người không tham sống sợ chết.
Vì vậy, Cố Kiệt không thèm quan tâm tới ý tứ trong lời nói của Vũ Đông, gã lau mặt nói: "Vậy thì làm người đầu tiên thử sức thôi! Đường là do người đi! Chỉ cần chúng ta không hết nước cạn lương thực, tôi không tin cái sa mạc này ăn thịt được tôi?
Tần Chấn trợn mắt khinh bỉ, thậm chí còn không buồn mắng một tiếng. Chẳng phải nói nhảm sao? Đại đa số người chết trong sa mạc vì nguyên nhân gì? Còn không phải vì lạc đường sau đó hết nước cạn lương thực ư? Cho dù Vũ Đông có chuẩn bị sung túc, với số vật tư chỉ có ra mà không có vào sớm hay muộn cũng có ngày dùng hết. Cũng không thể ôm tâm lí sống qua ngày trong sa mạc này.
Tuy rằng Vũ Đông cũng cảm thấy lời nói hùng hồn của Cố Kiệt có chút ngu ngốc nhưng hắn dường như không hề lo lắng, chỉ hơi trầm ngâm một lát rồi nói: "Đương nhiên, những thứ tôi chuẩn bị cho chúng ta sớm hay muộn cũng sẽ dùng hết. Bất kể là nước hoặc dầu đều phải có nơi tiếp tế."
Tần Chấn nghe xong liền nhân cơ hội này hỏi ngược lại: "Nói như vậy là anh đã sớm có sắp xếp?"
"Một khi thực sự tiến vào Lop Nur, nhất định sẽ gặp phải khu vực do quân đội kiểm soát. Đến lúc đó, những vấn đề này sẽ không còn là vấn đề nữa." Vũ Đông lạnh nhạt nói chuyện một cách nhẹ nhàng bâng quơ. Nhưng Tần Chấn lại nở nụ cười nhìn chằm chằm vào Vũ Đông, nghĩ thầm Đông thiếu ơi Đông thiếu, rốt cuộc anh cũng sắp bộc lộ diện mạo thật của mình. Nào đến đây đi, hãy vén cái khăn che mặt thần bí ra vạch trần anh đi, để tôi nhìn kỹ xem thực sự rốt cuộc anh là ai.