Chương 37: Bản đồ không tầm thường

Vũ Đông cũng không để ý tới Tần Chấn cố ý nhấn mạnh giọng điệu, mà ngược lại như không nghe thấy, rất tự nhiên bắt đầu tìm điếu thuốc rồi hút.

Thấy Vũ Đông tỉnh bơ, Tần Chấn thất vọng. Thật ra có một số việc là thế, một người nếu sống chết không muốn đem bí mật nói cho mình, vậy thì mình có đào hố nói suông cũng uổng phí. Bất quá như thế càng chứng minh suy đoán trong lòng anh, không chỉ là Vũ Đông, mà cả một đội người này đều không đơn giản!

Chỉ với lời giải thích mơ hồ của Vũ Đông, phỏng chừng chỉ lừa gạt được người như Cố Kiệt. Nhưng tâm tư Tần Chấn không giống như sinh vật đơn tế bào Cố Kiệt, anh không tin cái bình nhỏ kia đựng phẩm thực nghiệm hóa học gì đó. Còn chất hữu cơ gì đấy nữa, quá chung chung đúng không? Phạm vi định nghĩa ùn ùn kéo đến. Nếu ấn theo suy đoán của anh, cái chai kia không phải vật phẩm hóa học thiêu đốt chất hữu cơ vô cơ mà là một thứ gì đó nghiệm chứng người chết người sống!

Nếu dùng ý tưởng của Tần Chấn hoán đổi cho lời giải thích vừa rồi của Vũ Đông... Thì cái thứ trong cái chai có thể hủy diệt thi thể, người chết, thậm chí là cái xác biết đi hoặc là giống loài biến dị khác nhưng lại không thể nháy mắt hoả táng một người sống. Nghĩ đến đây, Tần Chấn bắt đầu sợ hãi vì chính suy đoán của mình. Rốt cuộc đám Vũ Đông đang làm gì? Nghiên cứu những thứ đó sao?

Ngay khi Tần Chấn trầm tư suy nghĩ, lão Thẩm vẫn luôn im lặng không tham dự lại lên tiếng: “Còn một việc nữa, Đông thiếu, vì sao trong Ngọc Môn Quan lại xuất hiện cát lún. Anh có từng nghĩ tới chưa?” Nói xong, anh chàng nhìn Vũ Đông đầy ẩn ý sâu sắc.

Vũ Đông nghe xong vẫn bình tĩnh như ngày thường, chỉ thấy hắn bình tĩnh nói: “Không cần nghĩ. Cát lún là cát nổi trên mặt nước, mà sa mạc có diện tích rộng lớn, nếu cát lún có sức tàn phá mạnh như vậy chứng minh một vấn đề.... Bên dưới sa mạc này có sông ngầm thậm chí cả hẻm núi ngầm."

Mặc dù Vũ Đông nói điềm nhiên như không nhưng khiến đám Tần Chấn nghe mà miệng há càng lúc càng to. Địa hình trong sa mạc ma quỷ này còn đáng sợ phức tạp hơn so với những gì mà anh nghĩ! Nếu phía dưới thực sự có mạch nước ngầm, rất có khả năng không ổn định, vậy đại khái đây chính là nguyên nhân Ngọc Môn Quan chìm nghỉm.

Mạch nước ngầm không ổn định? Điều này làm cho Tần Chấn lập tức nhớ tới cái hồ lang thang ở Lop Nur. Chẳng lẽ... Lop Nur cũng bị chôn ở dưới cát vàng??

Tần Chấn nói ra suy đoán táo bạo với đám Vũ Đông, không đợi bọn họ nói chuyện, Cố Kiệt cười khà khà nói: “Đại Chấn, mày thu liễm sức tưởng tượng phong phú một chút đi? Cũng quá phi lí! Một vùng nước lớn sao có thể chìm trong cát? Tới đây, mày nói cho tao nguyên lý nào mà giữa chừng nó không trở thành bùn loãng.”

Tần Chấn bất đắc dĩ trừng Cố Kiệt, tích một bụng oán khí. Thật ra anh chỉ đoán, nếu biết đó là nguyên lý gì thì hà cớ gì phải bận tậm?

Nhưng lúc này Vũ Đông vẫn luôn trầm tư lại chậm rãi mở miệng nói “ Thật ra... Cũng không phải hoàn toàn không có khả năng.”

Mọi người có hơi kinh ngạc nhìn Vũ Đông, đặc biệt là Cố Kiệt. Đầu tiên gã không dám tin nhìn hắn sau đó đôi mắt nheo lại nhìn kỹ càng hơn: “Đông thiếu, tôi phát hiện một vấn đề.”

Vũ Đông nhướng mày nhìn về phía Cố Kiệt, liền nghe gã nói: “Tôi phát hiện chỉ cần Tần Chấn nói ra thì dường như anh đều cảm thấy có lý? Haizz, anh không sao chứ? Anh cứu Tần Chấn đến choáng váng hả? Với chỉ số thông minh ấy, không cần tôi nói thì phân lượng moi ra được, cân lên với tôi tuyệt đối không kém bao nhiêu! Anh mà tin những lời Tần Chấn nói ư?”

Tần Chấn càng nghe càng tức, lúc này một bên xắn tay áo, một bên cắn răng nói “Hừ! Rồi mày làm được gì? Tao không phản ứng thì mày không để yên đúng không? Tới đây tới đây nào, tao cũng không nói nhảm với mày nữa, gì chứ động thủ thì tao ráng được còn hơn là nói nhao nhao đấy.” Nói xong, Tần Chấn làm bộ đứng lên.

Lúc này Vũ Đông duỗi tay tượng trưng kéo lại Tần Chấn, sau đó nói với Cố Kiệt “Tôi cũng không có ngốc đến mức tin tưởng vào chỉ số thông minh của Tần Chấn nhưng việc nào ra việc đó, tôi chỉ nói ra ý nghĩ của mình mà thôi.”

“Ồ!” Cố Kiệt kéo dài âm thanh rồi gật đầu. Còn Tần Chấn rống lên sau hai giây: “Ý mày là sao!!”

Vũ Đông không quan tâm Tần Chấn đang tức giận, mà bình tĩnh phân tích: “Cho dù sau khi Ngọc Môn Quan biến mất, từ trường nơi này không hề thay đổi quá lớn. Nói cách khác, hiện tại không có cách gì xác định chúng ta đang ở nơi nào. Trước đó tôi có vẽ phần bản đồ kia đại khái có cân nhắc tuyến đường, giờ đây có lẽ chúng ta đang ở trong phạm vi xung quanh Lop Nur nhưng muốn đi ra khỏi khu vực có từ trường bất thường này dường như phải trải qua một chặng đường rất phức tạp.”

Nói tới đây, Vũ Đông thò tay lấy ra phần bản đồ từ trên người. Mọi người đều bu lại, nương theo ánh sáng của vài chiếc đèn pin, họ vẫn có thể nhìn rõ.

Tần Chấn cùng Cố Kiệt nhìn hồi lâu cũng không thấy Vũ Đông dựa vào đâu kết luận hiện tại nằm trong phạm vi Lop Nur. Với lại, ở trên bản đồ cổ Tây Vực, Lop Nur còn chưa phải là cái lỗ tai khổng lồ như trên bản đồ vệ tinh ngày nay. Không hề có gợi ý mang tính biểu tượng nào cả, thực sự không không nhìn ra gì đó rõ ràng từ những đường nét thô sơ giản đơn này.

Nhưng Vũ Đông nghiêm túc chỉ vào tuyến đường trên bản đồ: “Đây là Ngọc Môn quan. Theo con đường duy nhất hướng về phía tây này, trước tiên chúng ta phải đi đến nước Vu Điền cổ đại, sau đó đi qua một con đường đặc biệt để đến nước Tinh Tuyệt cổ đại. Ra khỏi nước Tinh Tuyệt đi trở về Lâu Lan cổ đại. Theo bản đồ này, ở khu vực trống trải giữa Lâu Lan và hồ Lop Nur trước đây là Hạt Lao Lạc Gìa.