Tần Chấn hừ một tiếng, quay đầu đi nói: “Ông cụ thì xem như tôi tận mắt nhìn thấy, tôi tin. Nhưng Vương Bân.. Tuy rằng tôi cũng thấy được nó nhưng không tin đó chính là nó. Tôi không biết nói như vậy thì các người có thể hiểu hay không?”
Ngoại trừ Cố Kiệt có hơi suy tư thì những người khác ngược lại vẫn tự nhiên. Vũ Đông cũng gật gật đầu, ý bảo Tần Chấn tiếp tục nói tiếp.
Vì thế Tần Chấn nói tiếp “Có lẽ là tôi vọng tưởng nhưng cho dù đó là nó thì hai ông cháu chết không minh bạch ở Ngọc Môn Quan, tôi không cam lòng. Ít nhất tôi phải biết mục đích cuối cùng của bọn họ là cái gì khiến bọn họ phải trả giá bằng cả sinh mạng!” Nói đến đây, ánh mắt Tần Chấn vô thức từ bi thương biến thành không cam lòng thậm chí là phẫn nộ. Khi ý thức được mình hơi mất bình tĩnh, anh hòa hoãn giọng điệu cười nói: “Huống chi, chúng ta cùng nhau đi suốt chặng đường, anh đã cứu tôi nhiều lần, tôi cũng muốn tìm một cơ hội trả lại ân tình, lúc nghìn cân treo sợi tóc có thể cứu anh một mạng. Cho nên, tôi sẽ đi tiếp cùng anh.”
“... Anh chờ tôi xảy ra chuyện?”
“……”
Vũ Đông nhìn Tần Chấn nghẹn họng, khóe miệng nhẹ nhàng cong lên cười nói: “Phần ý tốt này của anh, lòng tôi ghi nhận là được, tốt nhất ở một cơ hội khác mới tốt. Vẫn là câu nói kia, tôi không trông cậy vào việc anh có thể cứu tôi, anh tự chiếu cố mình là được rồi.” Câu nói này khiến Tần Chấn xấu hổ nhưng cũng chỉ trừng mắt vì vận may của Vũ Đông.
Vũ Đông không để trong lòng nhưng vẻ mặt lại bắt đầu nghiêm túc. Hắn nhìn Tần Chấn cùng Cố Kiệt, cực kỳ nghiêm nghị nói “Nếu ý các anh đã vậy thì tôi cũng nói thẳng. Lúc ấy cái thứ hóa thành bụi ở trước mặt chúng ta không phải là bạn của các anh.”
Tuy rằng đã hoài nghi từ lâu nhưng lúc này Tần Chấn cùng Cố Kiệt vẫn kinh hãi! Vội hỏi “Sao lại thế? Sao anh lại kết luận như vậy?”
Vũ Đông bình thản lấy ra một cái bình nhỏ từ trên người. Tần Chấn nhìn liền nhận ra đó chính là cái thứ biếи ŧɦái có thể hoả táng một người trưởng thành trong thời gian ngắn! Ánh mắt anh nhìn đồ vật rõ ràng có chút e ngại nhưng Vũ Đông lại như đang cầm một loại dung dịch uống, cân nhắc: “Thứ này có thể ngay lập tức đốt cháy tất cả vật chất hữu cơ. Tuy nhiên, con người là hỗn hợp của một lượng lớn chất hữu cơ và vô cơ, cho nên.... không thể thiêu rụi một người ngay lập tức.”
Tần Chấn và Cố Kiệt ngơ ngác nghe, Vũ Đông nghi hoặc nhìn bọn họ, không biết bọn họ hiểu hay đang suy nghĩ chuyện khác. Lúc này Cố Kiệt ảo não gãi đầu: "Ôi trời! Tôi thật sự hối hận lúc trước học hành không đàng hoàng, nếu không bây giờ tôi có thể nghe hiểu rồi! Cái đó... Đông thiếu à, ta đừng động đến những thứ hữu cơ và vô cơ nữa, nói tóm lại ý anh có nghĩa là cái xác sống giống hiện trường vụ tai nạn không phải là Bân Tử đúng không?”
Vũ Đông gật đầu, Cố Kiệt hưng phấn vỗ đùi: "Ha ha! Có câu này đủ rồi! Về phần nguyên nhân, kết quả, quá trình, tôi nghĩ không cần biết, chỉ cần biết Bân Tử chưa chết còn hơn tốt hơn những cái khác!" Nói xong gã hưng phấn đẩy Tần Chấn, ý bảo anh cũng nên bày tỏ thái độ.
Tần Chấn bình tĩnh lại suy nghĩ rồi thở phào nhẹ nhõm nói: “Thật ra tôi chưa bao giờ tin đó là Bân Tử, bởi vì dù nó trông như thế nào, tôi cũng không tin rằng mình sẽ không thể nhận ra nó ngay khi nhìn thấy. Cho nên bây giờ tôi chỉ muốn biết thứ kia...... không phải là con người thì đó là cái gì?"
Tần Chấn nhìn đôi mắt Vũ Đông, gằn từng tiếng hỏi. Bởi vì theo trực giác anh cho rằng Vũ Đông nhất định biết rốt cuộc kia là thứ gì! Ở trong tình huống nguy cấp lúc ấy, nếu Vũ Đông không biết kia có phải là người không thì vì sao lại quyết đoán ném ra cái bình nhỏ để cứu mạng? Trong cái bình nhỏ đó chứa thứ gì thì hắn nhất định biết rõ nhất, không có lý do tùy tiện ném cái thứ không có lực sát thương để giữ mạng. Cho nên, nói đến cùng, vẫn là hắn đã sớm biết! Hắn biết cái thứ kia có ngoại hình cực giống Vương Bân, là một thứ thuần "chất hữu cơ".
Vũ Đông trầm mặc có vẻ hắn đã sớm đoán được Tần Chấn sẽ hỏi vấn đề này. Cho nên lúc này cũng tự nhiên trả lời: “Về mặt lý thuyết, có thể thông qua vật chất hữu cơ để tái tạo một số thứ. Ví dụ như con người, thậm chí cả khủng long. Tôi không thể giải thích cho anh biết đó là gì, chỉ có thể nói rằng đó là một Vương Bân khác, nhưng không có suy nghĩ hay ý thức, tình cảm và những thứ khác mà con người sở hữu, nó chỉ là vật chất mà thôi."
Tần Chấn nghe nhìn lướt qua Vũ Đông và Khương Kỳ vẫn đang im lặng bên cạnh Vũ Đông. Chưa kể anh có hiểu ý hắn nói hay không, hiện tại anh bỗng như bắt đầu hiểu tại sao mọi người trong đội này đều là sinh học, nhà hóa sinh. Vậy là... Tần Chấn cảm thấy mình không dám nghĩ xa hơn nữa! Mối liên quan thật sự quá lớn.
Cố Kiệt nhìn thấy Tần Chấn lạnh lùng ngẩn ra, gã đẩy anh một phen: "Này! Mày ngơ ra làm gì. Có hiểu những gì Đông thiếu nói không? Sao tao cảm thấy chính anh ta cũng không quá hiểu, còn mày có hiểu không?" Cố Kiệt hoài nghi nhìn Tần Chấn.
Bây giờ Tần Chấn không có thời gian để ý đến Cố Kiệt trêu chọc. Trong lòng anh biết dường như cái cách Vũ Đông giải thích hàm hồ rằng tùy anh nghĩ sao cũng được. Dù sao lời trong miệng hắn cũng sẽ không có kết luận trực tiếp khẳng định hay phủ định. Thỉnh thoảng tiết lộ hai câu nửa vời chỉ để an ủi tâm lý nhạy cảm của anh. Nếu chỉ có một mình Cố Kiệt, Tần Chấn có thể bảo đảm rằng mãi đến khi Cố Kiệt trở về nhà, kết hôn, sinh con và đến chết gã cũng sẽ không bao giờ biết Vũ Đông rốt cuộc đang làm gì, mục đích của chuyến đi này là gì.
Bầu không khí im lặng có chút nặng nề Tần Chấn hít một hơi thật sâu, làm như không có việc gì nói: "Quên đi, lão Cố nói đúng, biết Bân Tử còn sống là tin tốt lớn nhất, so đo xác thực với cái thứ kia làm gì? Tôi tin rằng bất kể là chuyện gì thì chỉ cần kiên trì đến cùng, nhất định sẽ nhìn thấy ngày sự thật lộ ra". Khi nói lời này, Tần Chấn không ngừng nhìn sâu vào mắt Vũ Đông.