Nói thật thì vẻ mặt hờ hững và bộ dạng bình tĩnh hiển nhiên của Vũ Đông thực sự khiến người ta khâm phục! Cố Kiệt vỗ ngực nói: "Đông thiếu! Hôm nay tôi thực sự coi trọng anh đấy! Trước đây tôi có điều hiểu lầm với anh, vì tôi không hề biết rõ về anh. Nhưng, sau lần xuống Ngọc Môn quan này, coi như tôi đã nhìn ra anh tuyệt đối là một người dũng cảm gan dạ, trung nghĩa thiên thu, vì anh em mà dao đâm đầy lưng....."
Nghe thấy những lời đó, Tần Chấn gần như hộc máu, dao đâm đầy lưng? Giaó viên ngữ văn của thằng này chết sớm quá thì phải? Thật ra gã cũng biết kết hợp từ tình hình thực tế mà thay đổi hợp lý. Nhưng mọi người dường như đã quen với cách nói chuyện ngốc nghếch của Cố Kiệt, bất cứ cái gì lọt vào miệng gã chắc chắn sẽ biến vị! Cho nên bây giờ mọi người đều hơi bất đắc dĩ liếc gã, chờ xem gã tiếp tục phát huy.
Cũng may lần này Cố Kiệt hiếm khi ân cần, thấy Vũ Đông nhắm mắt im lặng, cũng không nói nhảm nữa. Mà đi đến bên cạnh Khương Kỳ và Lão Thẩm, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Này, sau khi Đông thiếu ra khỏi Ngọc Môn Quan, trông cứ như khám phá hồng trần, hiểu rõ cuộc đời ảo huyền ý? Hai mắt nhắm lại ngồi thiền? Anh ta bị sao vậy? Chúng ta có nên để anh ta đứng dậy đi lại xung quanh không? Nếu cứ tiếp tục thiền như vậy, anh ta thật sự sẽ biến thành một núi băng đó."
Lão Thẩm cau mày lo lắng giải thích: “Đông thiếu đang cố tình làm chậm nhịp tim và tốc độ chảy máu làm như vậy để vết thương không bị nặng thêm. Lạnh đối với tình trạng hiện tại của anh ấy tương đối tốt, nếu nóng sẽ gặp nguy hiểm."
Cố Kiệt nghe xong cái hiểu cái không gật đầu, Khương Kỳ thở dài nói: "Vết thương trên lưng anh ấy đã khá nghiêm trọng, với lại tiêu hao quá nhiều sức trong cát lún, nếu đây là người bình thường, có lẽ đã ngã xuống từ lâu rồi."
Người nói vô tâm mà người nghe cố ý, lúc này Tần Chấn có hơi hổ thẹn cúi đầu. Dù sao thủ phạm khiến Vũ Đông thảm đến mức này là anh. Càng nghĩ càng cảm thấy lòng bứt rứt luống cuống nên anh đi dạo, thuận tiện hút một điếu thuốc. Đối với một người nghiện thuốc lá nặng, nghẹn một ngày thực sự quả đủ rồi.
Trong lúc hút thuốc, đầu óc Tần Chấn không hề nhàn rỗi. Anh luôn do dự có nên thừa dịp hiện tại lấy ra cuốn nhật ký hay không? Thậm chí là cái bản trước đó của Vương Bân. Xem như bù đắp cho sự áy náy vì đã cố ý che giấu sự thật với ân nhân đã cứu mạng mình. Nhưng mà, khi anh quay đầu nhìn Vũ Đông, hiện tại sắc mặt hắn trắng bệch như sắp kết sương. Đây có thực sự là thời điểm thích hợp để nói chuyện này không? Vết thương vốn dĩ không nhẹ nhưng sau khi nghe được "Hành vi phạm tội" của Tần Chấn, hắn lại tức muốn tăng xông, vậy thì không tốt lắm...
Sau một hồi xoắn xuýt giãy dụa, Tần Chấn cuối cùng quyết định đợi cho đến khi nhóm Lan Tình đến và xử lý tốt vết thương cho Vũ Đông rồi mới nói. Anh mang một bụng tâm sự nên không nhận ra Cố Kiệt đang ở gần, mãi đến khi gã đột nhiên nói "Ê", anh mới kêu lên một tiếng, suýt chút nữa nhảy dựng lên. Chờ khi nhìn thấy người đang nói chuyện ở phía sau chính là Cố Kiệt, anh vừa vuốt ngực vừa mắng: "** muốn hù chết tao đấy à!!"
"Mày làm chuyện xấu gì hả? Tao chỉ ê một tiếng thôi mà đã dọa mày sợ hãi vậy rồi?" Cố Kiệt nghi hoặc nhìn Tần Chấn.
Tần Chấn tránh đi ánh mắt của Cố Kiệt, sốt ruột nói: "Tao muốn bình tĩnh nên hút một điếu thuốc, được chưa?"
"Ồ, thế à... thế mày bình tĩnh lại chưa?" Cố Kiệt tỉnh bơ hỏi. Nghĩ thầm, Cái thằng này. Cùng nhau cởi truồng lớn lên, chẳng lẽ tao không nhìn ra trong lòng mày có gì đó sao? Chẳng qua lúc này không muốn vạch trần mày trước mặt người ngoài mà thôi. Nhìn thấy bộ dạng chột dạ bối rối đó của Tần Chấn, gã cười đầy ẩn ý, cố ý nói chậm: “Nếu mày đã bình tĩnh xong rồi thì hãy quay lại với mọi người, ân nhân của mày đang gọi mày đấy." Nói xong, Cố Kiệt cười xấu xa rồi xoay người rời đi.
Tần Chấn oán hận mắng ở trong lòng, ân nhân... Xưng hô gì vậy? Nghe kiểu gì cũng thấy không được tự nhiên? Nhưng mà mình vẫn không thể phản bác, vốn dĩ người ta cứu mình hai mạng không phải sao? Nếu tính lần suýt chút nữa rơi vào bẫy chồn cát thì tức là ba mạng... Chẳng lẽ hắn không thể làm ân nhân sao?
Haizz! Nghĩ đến đây, Tần Chấn suy sút thở dài, sau đó ủ rũ đi về phía mọi người. Sau khi ngồi xuống, anh đang định hỏi Vũ Đông tìm mình có chuyện gì không thì hắn lại lên tiếng trước: "Tần Chấn, tôi cảm thấy có chuyện cần nói cho anh biết..."
Tần Chấn nhìn vào ánh mắt do dự và vẻ mặt rối rắm của Vũ Đông khi nhìn mình, anh sửng sốt. Nghĩ thầm, ý gì đây? Chẳng lẽ mình còn chưa khai ra thì hắn lại thẳng thắn xin lỗi mình? Tần Chấn nói “Ờ” một tiếng, quyết định làm kẻ tiểu nhân trước sau đó mới làm quân tử! Ngộ nhỡ Vũ Đông nhắn nhủ chút gì đó xin lỗi mình thì đến lúc đó hai người coi như huề nhau.
Tuy rằng Tần Chấn nghĩ không tệ nhưng khi Vũ Đông nói thì anh phát hiện, ý người ta nói cùng với tính toán trong lòng anh không cùng một chuyện.
“Tần Chấn, tôi vốn do dự không biết có nên nói cho anh chuyện này hay không nhưng giờ mọi người đều còn sống thoát ra nên con đường tiếp theo muốn đi như thế nào, rốt cuộc còn phải do chính anh chọn. Cho nên, tôi cần thiết phải nói một số việc rõ ràng với anh."
Vũ Đông thản nhiên nói xong, khuôn mặt hắn cực kỳ nghiêm túc. Tần Chấn nghe mà ngơ ngác căn bản không hiểu rõ ràng rốt cuộc hắn muốn nói gì, đành phải giơ tay nhắc nhở Vũ Đông “Này, này, này.. Anh chờ đã. Anh đừng nói cứ như ly hôn ở riêng được không? Còn con đường kế tiếp phải tự mình chọn là sao? Chúng ta đừng pha trò được không? Có cái gì để mà do dự? Có chuyện nói thẳng đi! Rốt cuộc chuyện gì.”
Vũ Đông trầm mặc một chút, dường như đang tập hợp ngôn ngữ thích hợp để biểu đạt. Tiếp đó hắn ngẩng đầu nhìn Tần Chấn cùng Cố Kiệt rồi chậm rãi mở miệng nói: “Tôi do dự là vì nếu không nói thì giờ các người có thể về nhà.”
“Ai nói chúng tôi phải về nhà?” Tần Chấn trừng mắt hỏi ngược lại.
Vũ Đông nhíu nhíu mày, khó hiểu hỏi “Anh... Người anh muốn tìm, không phải đã tìm được hết rồi sao?”