Vũ Đông hơi điều chỉnh hơi thở của mình, sau đó nắm lấy sợi dây dùng toàn bộ sức lực leo lêи đỉиɦ, tiếp đó mượn lực rung lắc thuận tiện triển lộ tư thế tiếp đất vững vàng tuyệt đẹp dừng ở trước mặt mọi người. Nháy mắt ai nấy vây lên, khẩn trương thân thiết nhìn Vũ Đông, trong lúc nhất thời không nói nên lời. Cảnh tượng vừa rồi thật sự rất mạo hiểm, hắn còn sống là một kỳ tích!
Vũ Đông cũng nhìn thấy sự căng thẳng và lo lắng của mọi người, nên miễn cưỡng cười nói: “Đừng giống như tổ chức lễ tưởng niệm thế này, tôi còn chưa chết đâu, đi nhanh thôi, Ngọc Môn Quan sắp chìm vào trong cát rồi. .." Từ lúc hắn nói chuyện có hơi mệt mỏi không khó nhìn ra kiếp nạn vừa rồi đã tiêu hao quá nhiều sức lực của hắn, cộng thêm bị cát lún nuốt chửng khiến hít thở khó khăn, lúc này sắc mặt hắn trông thực sự rất khó nhìn.
Nhìn thấy điều này, Tần Chấn càng cảm thấy có lỗi trong lòng. Ân cứu mạng lần thứ ba khiến anh không biết nên mở miệng nói câu cám ơn nhiều như thế nào. Điều quan trọng nhất là anh nhớ ra mình đã giấu cuốn nhật ký, trong lòng áy náy càng sâu, cứ cảm thấy bản thân làm một kẻ tiểu nhân. Nhưng bây giờ không phải lúc để giải thích chuyện đó, chỉ có thể đợi mọi người thoát ra ngoài an toàn rồi tìm cách giải thích với hắn cho tốt.
Tần Chấn cúi đầu đi đến chỗ Vũ Đông, đang định nói nhưng hắn vỗ vai anh ngăn lại: "Đừng nói nữa, đi mau thôi!" Nói xong, mấy người chăm sóc lẫn nhau chạy về phía đường chính. Khi Tần Chấn quay đầu nhìn lại, anh không khỏi rùng mình. Bởi vì lúc này, cát lún đã không còn giống như hạt cát nữa mà càng như nước. Giống con mắt biển bùng lên bỗng trào ra biển cát nuốt chửng Ngọc Môn Quan!
Toàn bộ không gian rung chuyển, hiển nhiên là cả tòa thành đang chìm xuống! Vài người kéo nhau loạng choạng chạy như điên về phía trước để đi lên, tốc độ nuốt chửng nhanh hơn cùng với sức hủy diệt không thể tưởng tượng được. Mọi người chạy hết tốc lực, chẳng mấy chốc họ đã lên đến đỉnh thành bên kia. Ngước mắt nhìn lại, bốn phía cát bụi đầy trời, đất đai rung chuyển hỗn loạn, giống như địa ngục. Hai phần ba thậm chí càng nhiều bộ phận cổng thành hùng vĩ giờ đã bị chôn vùi trong biển cát. Lúc này, Ngọc Môn Quan giống như một con tàu sắp chìm, dù có nguy nga đồ sộ, lịch sử lâu đời cũng không thể thay đổi được kết cục bị biển cát tàn nhẫn hủy diệt.
Nhìn thấy tình thế nguy cấp, Vũ Đông không dám trì hoãn, lập tức ra lệnh cho mọi người dùng dây thừng nhảy khỏi thành, nhảy càng xa càng tốt! Sợi dây thừng này rất đặc biệt, nó cho phép người ta nhảy cao hơn và xa hơn, mặc dù khoảng cách không quá lớn nhưng vẫn tốt hơn là rơi thẳng đứng. Một số người vội vàng bắt đầu chuẩn bị buộc cố định sợi dây, Tần Chấn thầm nghĩ, lúc đến tuy không oai phong lẫm liệt, ý chí chiến đấu sục sôi nhưng ít nhất anh vẫn bình tĩnh hăng hái. Mà lúc muốn rời khỏi lại vội vàng chạy thục mạng, chật vật không chịu nổi. Thật đúng là nửa ngày hà đông nửa ngày hà tây...
Với lại tình huống lúc này không thể nào so sánh được với “Ngũ hổ tướng” mà Cố Kiệt đã nói hùng hồn với Mã Siêu trước khi tiến vào thành, đúng là không thể nào sánh bằng! Mấy người đứng trên tường thành, một đám thấy chết không sờn chuẩn bị nhảy xuống khỏi thành chạy trối chết...Đây mà gọi là ngũ hổ tướng sao? Còn không được tính là ngũ tráng sĩ Lang Nha Sơn. Tần Chấn thầm thở dài tâm tính mình vẫn còn tốt, còn tưởng tượng ra cục diện khá hài hước vào lúc này.
Khi mọi người chuẩn bị sắp xếp nhảy ngay lập tức, Vũ Đông đưa ra dặn dò cuối cùng: "Nhất định phải đu dây xa thật xa! Sau khi hạ cánh thì chạy càng nhanh càng tốt! Tình huống ở đây không khác gì một vụ đắm tàu ở Đại Tây Dương, sức chìm của Ngọc Môn Quan sẽ hút chúng ta xuống!"
Mấy người gật đầu, nhìn nhau rồi lần lượt nhảy ra ngoài! Nếu không nghĩ đến mặt tốt của tình cảnh thì thật là bi tráng. Tần Chấn vẫn ổn, chỉ nghiến răng nghiến lợi nhắm mắt lại ôm thái độ sống chết có số rồi bay ra ngoài. Mà giác ngộ của Cố Kiệt không cao như vậy, gã không bình tĩnh như Vũ Đông, Khương Kỳ và những người khác, cũng không cam chịu số phận như Tần Chấn. Lúc nhảy ra ngoài, mặc dù Tần Chấn nhắm mắt rồi nhưng bên tai vẫn nghe thấy tiếng tru tréo như gϊếŧ heo của gã. Như thể nương theo âm thanh gào to lên sẽ nhảy xa hơn....
Giây tiếp theo mất trọng lực, họ ngã nhào xuống đất, đám Vũ Đông thân thủ nhanh nhẹn như bị Spider Man nhập vào người, nhẹ nhàng rơi xuống đất, linh hoạt cởi dây rồi nhảy ra ngoài như một mũi tên rời cung. Còn Tần Chấn và Cố Kiệt thì gần như không nho nhã như vậy, té lăn lộn mấy vòng rồi sau khi đứng lên liều mạng chạy về phía trước. Bất kể là hướng đông nam, tây bắc hay hướng nào cũng được! Chỉ cần có thể chạy ra khỏi vùng đất chết chóc này thì đâu cũng thế. Cát dưới chân vẫn đang chìm nhanh trong khi chạy trốn, thực sự cảm nhận được lực hút rất lớn. Có tiếng gầm rung trời vang lên ở phía sau nhưng hiện tại không ai có ý định quay đầu lại nhìn Ngọc Môn Quan thế nào, chỉ biết rằng hậu quả của việc không tăng tốc là cùng với nó quay trở lại lòng đất!
Chạy nhanh trong sa mạc là điều phi thực tế, nhưng khát vọng sống sót khiến nhiều người phát huy như thể đang tham gia một cuộc đua 100 mét. Có thể thấy, việc đua tốc độ với thiên nhiên thực sự có thể kí©h thí©ɧ tiềm năng cực hạn của con người. Khi cát dưới chân càng ngày càng vững chắc, gần như không thể cảm nhận được lực hút nữa, tốc độ của mọi người dần dần chậm lại.
Chỉ có Cố Kiệt vẫn không quan tâm một bên hét lên một bên chạy như điên... Tư thế kia thực sự thảm không nỡ nhìn, không thể diễn tả được... Khi chạy trên sa mạc, chỉ cần nhấc chân lên thật cao mới có thể rút lên được. Vốn dĩ gã vừa cao vừa khỏe, lúc này lấy tư thế không đành lòng nhìn thẳng, tứ chi vùng vẫy, liều mạng chạy như điên. Còn kêu gào quên mình........ Chạy như thế cũng gọi là hưởng thụ...