Tần Chấn sửng sốt trước câu hỏi đột ngột của Vũ Đông, nghĩ thầm, đại ca ơi, đến lúc nào rồi, mạng sắp không còn nữa, sao anh còn trữ với tình làm gì? Nhưng không thể nói một cách rõ ràng đành bàng hoàng gật đầu. Vũ Đông nói tiếp: "Được rồi, anh nghe tôi nói này, nằm xuống."
“Nằm xuống?” Tần Chấn có hơi hoang mang nhưng nhìn vào mắt Vũ Đông, anh vẫn làm theo. Dưới tình huống như vậy nằm trong dòng cát chảy, Tần Chấn cảm giác mình sẽ bị nhấn chìm trong nháy mắt. Nhưng điều anh không ngờ tới là sau khi thuận thế ngã xuống, hai chân anh từ từ thoát ra khỏi vùng cát lún giam cầm. Cảm giác bị cát kéo ngày càng sâu hơn cũng biến mất!
Giây tiếp theo, Vũ Đông hít một hơi thật sâu, giẫm lên bãi cát lún vài lần rồi đẩy mình lên trên. Hậu quả của hành động này là hắn sẽ chìm nhanh hơn trước. Tuy nhiên, điều mà mọi người không bao giờ ngờ tới chính là hành động tiếp theo của hắn, vươn tay nâng Tần Chấn lên, sau đó dùng toàn lực ném anh theo phương ngang ra ngoài! Chính cách vứt một đoạn ngắn này khiến cho Tần Chấn cách dốc nghiêng của đường chính càng gần hơn, nhờ đó cứu được mạng anh.
Khi Cố Kiệt, Khương Kỳ và Lão Thẩm đứng trên đường chính nhìn thấy tình huống này, họ lập tức giơ báng súng ra để Tần Chấn tóm lấy, sau đó kéo anh lên mà không cần tốn nhiều sức. Khi Cố Kiệt nhìn thấy Tần Chấn từ trên cát bò lên dốc, toàn bộ khuôn mặt anh không còn chút máu.
Nhưng Tần Chấn lại không có được niềm vui sống sót sau thảm họa! Loạt hành động vừa xảy ra quá nhanh khiến anh chưa kịp phản ứng. Anh chật vật đứng dậy, sau đó lập tức lo lắng nhìn Vũ Đông vẫn đang ở trong cát.
Nhìn đến đây, máu của Tần Chấn dường như đã đông đặc lại.
Dù là đầm lầy hay cát lún, điều cấm kỵ nhất là càng giãy dụa càng chìm sâu! Và loạt hành động vừa rồi của Vũ Đông không chỉ là một cuộc giãy dụa? Mà gần như vận động kịch liệt trong cát lún. Vì vậy... . . Đương nhiên, tốc độ của cát lún đã tăng lên rất nhiều, bây giờ nó đã bao phủ lấy eo sắp chạm tới ngực hắn. Cả người Tần Chấn cứng ngắc, giống như cơn ác mộng muốn hét lên cũng không thể.
Cát ngập đến ngực, đó là một cảm giác hoàn toàn khác so với việc đứng trong bể bơi nước ngập tới ngực. Dưới cát sẽ có lực hút mạnh, cộng với lực nén của chính hạt cát, chắc chắn không kém phần hít thở ngột ngạt tuyệt đối không thua gì bị chôn sống! Mật độ cát tăng lên sẽ giống như móng vuốt của quỷ, nó kéo phần thân dưới xuống, gây áp lực lớn hơn lên thân thể và khiến người đó bị nhấn chìm nhanh hơn.
Lúc này Vũ Đông đã đạt tới độ sâu cực kỳ nguy hiểm! Nhưng hắn có thể nín thở, ngoại trừ sắc mặt tái nhợt chứ không nhìn ra chút hoảng loạn nào. Không ai dám la hét, không ai dám rối loạn, thậm chí thở hổn hển! Chỉ có thể theo dõi chặt chẽ từng hành động của hắn.
Chỉ thấy hắn đầu tiên mò mẫm thứ gì đó trong cát, sau đó cố gắng rút tay ra, đột nhiên có một khẩu súng bắn dây trong tay. Mọi người đều hiểu ra hắn muốn dựa vào dây thừng kéo mình lên. Nhưng trong mắt mọi người trông không hề thoải mái chút nào. Nhất là Tần Chấn, khuôn mặt anh tái nhợt như tờ giấy. Bởi vì có người nói rằng việc kéo một chân ra khỏi cát lún tương đương với trọng lượng của một chiếc ô tô cỡ trung. Với loại sức mạnh này thì kết cục miễn cưỡng có khả năng chưa kịp thoát ra khỏi vũng cát lún thì thân thể đã bị xé nát.
Tần Chấn cảm thấy quần áo ướt đẫm mồ hôi lạnh, nắm tay siết chặt kêu răng rắc, các khớp xương trắng bệch. Anh thực sự kích động muốn nhảy xuống cát cứu Vũ Đông. Nhưng trong lòng anh biết rằng cát ở đây không thể chạm vào, một chút biến hóa chuyển động có thể gây hại đến tính mạng của Vũ Đông.
Lúc này Vũ Đông hít một hơi thật sâu để vận khí sau đó dứt khoát bắn súng dây về phía đỉnh tường đất. May mắn là kết cấu cát sỏi phía trên đáp ứng yêu cầu, nếu không thì có là Đại La Kim Tiên cũng không thể cứu được hắn.
Tần Chấn khẩn trương nhìn chằm chằm vào sợi dây trói chặt kia, anh hiểu rằng lúc ấy Vũ Đông biết dây thừng này kéo được một người rất tốn sức, vì vậy hắn đã mạo hiểm "ném" anh ra ngoài trước. Nhưng bây giờ Vũ Đông đã lún quá sâu, với lực hút và áp lực cực lớn của cát lún, sợi dây này có thực sự kéo được hắn ra ngoài?
Sau đó vào lúc này, Vũ Đông lại một lần nữa sử dụng chiêu thức đi qua khe hở hẹp lúc trước khi tiến vào Ngọc Môn Quan. Hít một hơi thật sâu, toàn thân hắn giống như thu nhỏ lại lợi dụng khoảng trống nhất thời này, hắn ấn xuống chốt mở, thu lại sợi dây, cơ thể đột nhiên bị nhấc ra ngoài!
Trong khoảnh khắc hắn lao ra khỏi cát, mọi người trong nháy mắt thở ra! Cố Kiệt thậm chí còn hét lên! Khẩu khí này thật sự quá lâu, thần kinh căng thẳng gần như đứt đoạn! Mọi người thở phào nhẹ nhõm bởi vì căng thẳng mà trái tim sắp không chịu nổi gánh nặng. Lúc này, Tần Chấn cảm thấy toàn thân thả lỏng, lập tức mất đi sức lực, ngã ngồi xuống đất. Cố Kiệt hiểu ý vỗ vai anh rồi ngồi xuống bên cạnh.
Nhìn Vũ Đông treo lơ lửng phía trên, Tần Chấn thở hổn hển, nhịp tim đập dữ dội như đang đập vào màng nhĩ. Lúc này anh thậm chí còn cảm thấy mình sắp mất đi ý thức. Thần kinh căng thẳng trước đó cuối cùng cũng được thả lỏng, anh chỉ nhớ rõ lúc ấy mình chỉ có một ý nghĩ duy nhất, nếu tên này thật sự chết ở đây để cứu mình, vậy thì anh thà an giấc ngàn thu ở đây mãi mãi. Một là trên đường Hoàng Tuyền, còn có bạn đồng hành hơn là sống cả đời mà áy náy cho đến chết. Hai là có thể tiếp tục làm hàng xóm với Bân Tử, để không phải cô đơn lẻ loi ở trong Ngọc Môn Quan mà gió xuân không bao giờ thổi qua.