Đi hai ba vòng, Tần Chấn phát hiện hình như bọn họ đã đến nội thành. Thấy mơ hồ bốn góc thành có tháp pháo, ở giữa cũng có tháp phòng thủ, hai bên có tiền đồn đối xứng với tháp cổng. Không khó để tưởng tượng sự uy nghiêm hùng vĩ của nơi này. Tháp cổng có ba tầng, xung quanh có bố trí hành lang nhưng không biết bây giờ còn đi qua được không. Đường đi thông đến đỉnh thành đã sụp đổ và bị chôn vùi trong cát vàng, những bức tường gạch đất vàng đổ nát, tạo nên một khung cảnh hoang tàn tiêu điều.
Điều duy nhất không phù hợp với hoàn cảnh này chính là ánh sáng lạnh lẽo của viên mặc ngọc trên đỉnh thành mà lúc này anh ngẩng đầu lên mới nhìn thấy được. Hiện tại ở khoảng cách gần như vậy, Tần Chấn mới thực sự nhìn thấy đỉnh thành trong truyền thuyết. Không biết cấu trúc được xây dựng từ cái gì, nếu nhìn từ bên ngoài hoặc từ xa, sẽ không cảm thấy đỉnh thành cao bao nhiêu, dường như là một độ cao rất bình thường. Tuy nhiên, bây giờ anh đang ở dưới thân ở tháp cổng nhìn lên, mới nhận ra rằng nó cao không bình thường! Thoạt nhìn thì cao gần mười bốn mười lăm mét. Nhưng khi đó họ ở bên ngoài, không nhìn thấy nó cao chót vót đến thế. Điều này khiến Tần Chấn nghi hoặc. Vì vậy vỗ vai Vũ Đông hỏi: "Anh không cảm thấy tháp cổng cao một cách kỳ lạ ư?”
“Không. Có gì bất thường sao?” Vũ Đông hỏi.
Tần Chấn sâu sắc cảm nhận được mình và Vũ Đông nhất định là người có tư duy và logic hoàn toàn khác nhau nhưng sau khi suy nghĩ, anh kiên nhẫn nói: “Khi chúng ta nhìn Ngọc Môn Quan từ bên ngoài, không hề thấy nó cao như vậy! "
Vũ Đông không cho là đúng nhìn Tần Chấn trả lời: "Không có bão cát anh có chắc mình nhìn thấy Ngọc Môn Quan không? Theo cái nhìn của tôi, tháp cổng cao như này không có gì lạ, mà ngược lại càng hợp lý."
Tần Chấn nghe Vũ Đông nói xong, hoang mang khó hiểu nhìn hắn chờ nghe giải thích tiếp. Rồi hắn nói: “Mặc dù niên đại đã quá xa xăm nhưng đây là quan ải ở cực Tây của vương triều Đại Hán. Nó nằm ở tuyến đường giao thông tất yếu giữa trung nguyên và Tây Vực, đồng thời cũng là quan ải quân sự quan trọng và là nơi đóng quân của quân đội thời nhà Hán. Cho nên không có lý do gì mà nó lại thô thiển như tòa thành Xiaofangpan. Ngay cả khi nó không thể đạt đến trình độ đồ sộ của Gia Dục Quan hay Cư Dung Quan được bảo vệ nghiêm mật nhưng ít nhất cũng phải như hiện tại mà chúng ta thấy bây giờ, tháp mũi tên, tháp phòng thủ và tháp pháo và các thiết bị quân sự đều có sẵn đầy đủ mọi thứ."
Theo Vũ Đông chỉ, Tần Chấn dường như cũng hiểu được một chút trong lời nói của hắn. Nhưng sau đó lại có chút nghi hoặc chỉ vào tòa tháp cổng nói: "Anh nhìn đi, nơi này giống như Trừng Hải Lâu(Cheng Hai Lou) trên đầu lão rồng của Sơn Hải Quan, nhưng mà đầu lão rồng nhập vào biển nhưng nơi này nhìn thấy cái gì? Nhìn thấy bão cát tàn phá cuồng nộ hả?"
"Biển cát cũng là biển. Nơi này từ xưa đến nay là nơi chiến tranh, tháp cổng càng cao, nhìn ra biên giới phía Tây càng tốt. Được rồi, đây không phải nơi để nói chuyện, bên kia là bức tường phía tây Ngọc Môn Quan, chúng ta đến đó xem có manh mối gì không, rồi đi lên tháp cổng." Vũ Đông vẫn bình tĩnh nói.
Mà Tần Chấn lại hơi khó khăn nhìn tháp cổng nguy nga trước mặt: "Tháp cổng cao hơn mười mét... Chúng ta phải dùng tay không bò lên trên hả?" Thật ra câu hỏi này cũng không quá đáng, bởi vì con đường dẫn lêи đỉиɦ tháp rõ ràng đã không còn nên có vẻ như không còn cách nào khác để lên ngoại trừ việc bò.
Tuy nhiên, Vũ Đông dường như không để ý đến câu hỏi của Tần Chấn mà đi thẳng về phía bức tường phía Tây. Khi ánh đèn pin thoáng vụt qua tường thành, Tần Chấn kinh ngạc phát hiện trên tường có tranh vẽ!
Thật đúng là mới nghe lần đầu! Làm sao có thứ gì đó nên thơ đẹp như tranh vẽ trong một trọng địa quân sự binh gia luôn uy vũ nghiêm minh? Vũ Đông cũng lần đầu tiên nhìn thấy bức tranh tường hơi có vẻ kinh ngạc, sau đó cẩn thận quan sát và cau mày suy tư. Tần Chấn không quấy rầy hắn, cũng tiến lên xem xét cẩn thận những bức tranh trên tường thành trước mặt. Không có ngoại lệ, toàn bộ nội dung đều dựa trên truyền thuyết Phật giáo.
Tần Chấn không khỏi hít một hơi thật sâu: "Nơi này là chiến trường nhất định đã từng xảy ra cảnh tượng bi thảm máu chảy thành sông mà ở đây vẽ tranh Phật giáo... Thật sự tà dị không thể tả. Người khi đó làm như vậy rốt cuộc muốn biểu đạt ý nghĩa gì? Một ý nghĩ giữa Phật và ma hay sao? Hay siêu độ cho những anh linh chết trận?
Vũ Đông ở một bên chỉ lắc đầu, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chúng tôi vẫn không thể xác nhận bức tranh tường này có cùng thời với Ngọc Môn Quan hay không. Tuy nhiên, thời kỳ Phật giáo truyền sang Trung Quốc đại khái là vào khoảng thời gian lưỡng Hán mà ở phương bắc phật giáo được truyền vào chia thành hai con đường: đường bộ và đường biển, đường bộ du nhập vào Trung Quốc từ Ấn Độ qua các nước ở Tây Vực và con đường tơ lụa. Cho nên Tây Vực cũng là nơi đầu tiên tiếp xúc với văn hóa Phật giáo sớm nhất”.
Tần Chấn nghe cái hiểu cái không dù sao đại khái cũng hiểu ý Vũ Đông là ở đây xuất hiện những bức tranh tường vẽ Phật giáo không có gì bất thường. Nhìn ký tự mơ hồ khó phân biệt bên cạnh, Tần Chấn hỏi: "Đây là văn tự Phật giáo à?"
Vũ Đông cẩn thận xem xét, gật đầu nói: "Đúng vậy, chữ Phạn."
"Anh... nhìn có hiểu không?" Tần Chấn thăm dò hỏi.
Vũ Đông tiếc nuối lắc đầu: “Tôi nhìn không hiểu. Đây không phải là chữ viết Devanagari mà mọi người quen thuộc. Nó giống như… chữ Tất Đàm cổ xưa… Tư liệu lâu đời nhất có lẽ là văn bia Ashoka của quân vương Ashoka, vị vua thứ ba của triều đại Maurya.
Tần Chấn có chút thất vọng nói: "Tôi không biết quân vương gì đó nhưng khó khăn lắm mới tìm được chút gì đó có ích mà vẫn xem không hiểu! Chúng ta tìm manh mối thật sự khó như lên trời. Đúng rồi, bây giờ mấy giờ rồi? Còn bao lâu nữa thì mặt trời lặn?"
Không ngờ Vũ Đông lại không để ý đến lời nhắc nhở của Tần Chấn mà duỗi ngón tay mảnh khảnh vuốt ve chữ cổ rồi tự nhủ: “Thời vua Ashoka thuộc triều đại Maurya có hai loại chữ, một loại là chữ Phạn và loại còn lại chữ Kharoshthi... Và số lượng lớn các di vật văn hóa mà Stein lúc còn trẻ đã đánh cắp từ Lop Nur đúng là chữ Kharoshthi... Điều này có nghĩa là... Lâu Lan, Tinh Tuyệt, Vu Điền. .. Chậc, điều đó cũng không đúng. A..." Vũ Đông lầm bầm lầu bầu tự phân tích, có chút sốt ruột cau mày, cảm giác như đang cố gắng hết sức để ghép lại một vài thứ nhưng lại không thể ghép....