Lúc này Tần Chấn chẳng còn tâm trí để ý xem Vũ Đông đang nhìn ngó thứ gì. Những hành động khó hiểu của hắn xưa nay không ít, cho dù hắn có làm gì đi nữa cũng chẳng đáng để kinh ngạc, càng không cần truy hỏi rõ ngọn ngành.
Thế là Tần Chấn bước tới, một tay nắm lấy cánh tay Vũ Đông, kéo đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Đừng nhìn nữa, có nhìn cũng chẳng ra manh mối gì đâu. Tôi đã bảo đừng lãng phí thời gian ở chỗ này rồi mà? Thôi được rồi, cũng chẳng ai trách anh đâu, mau theo tôi đi, chúng ta phải tranh thủ tìm ra lối thoát.”
Vũ Đông chẳng hiểu đầu đuôi ra sao đã bị Tần Chấn kéo đi, gọi liền mấy tiếng, mà Tần Chấn vẫn không hề quay đầu lại.
Không còn cách nào khác, Vũ Đông đành đứng khựng lại, rồi trở tay kéo mạnh Tần Chấn về phía sau. Chỉ một lực kéo ấy thôi, Tần Chấn lập tức bị lôi ngược lại theo một tư thế chẳng khác gì tiêu chuẩn khiêu vũ, thậm chí vì lực tay của Vũ Đông quá mạnh, suýt nữa va thẳng vào người hắn.
Tần Chấn ngẩng đầu lên, nhìn Vũ Đông với vẻ không thể tin nổi, rồi không giấu nổi cơn giận, quát luôn: “Anh làm cái gì vậy? Coi tôi là bạn nhảy quốc tế của anh à?”
Vũ Đông bất đắc dĩ đáp: “Tôi gọi anh mãi mà anh có quay đầu lại đâu, cứ khăng khăng kéo tôi đi, thế nên tôi đâu còn cách nào khác?”
“Tôi quay đầu lại làm gì? Cửa này không phải đường sống thì phải mau chóng nghĩ cách khác chứ! Hay là cứ đứng đây hao phí thời gian, đợi cái đám Bạch Cốt Bà La kia mọc um tùm lên rồi ăn thịt hết chúng ta sao?” Tần Chấn thẳng thừng phản bác, lý lẽ đầy mình.
Nhìn bộ dạng chính khí lẫm liệt của Tần Chấn, Vũ Đông cũng hết cách. Hắn đành kéo Tần Chấn quay trở lại trước cửa, đứng yên xong giơ tay ra hiệu “cứ ngoan ngoãn đứng ở đây”. Sau đó, hắn tung người một cái gọn gàng, như chim ưng lộn mình, “vèo” một tiếng đã nhảy lêи đỉиɦ tháp.
Tần Chấn trố mắt nhìn theo. Chẳng cần nói đến việc thân tháp là một nửa hình cầu úp ngược, trơn nhẵn bóng loáng, dù chỉ bức tường bình thường thì với độ cao ấy, muốn đứng vững cũng không dễ. Mặt gạch nhẵn thín, không hề có chỗ nào để bám hay mượn lực. Rốt cuộc hắn làm bằng cách nào mà đứng được trên đó?
Nhìn Vũ Đông trông hệt như một loài thú quen leo trèo, hắn đứng vững vàng trên thân tháp hình bán nguyệt, ánh mắt sắc bén khóa chặt đỉnh tháp, khẽ điều chỉnh lại tư thế. Không biết hắn mượn lực bằng cách nào, mà chỉ trong khoảnh khắc đã nhanh như thỏ chạy trốn, nhảy mấy bước liền vọt thẳng lêи đỉиɦ tháp.
Lần này không chỉ riêng Tần Chấn, mà ngay cả Cố Kiệt cũng há hốc miệng. Không cần nói cũng biết, cái thứ công phu trái lẽ thường ấy lại một lần nữa khiến bọn họ chấn động. Ngọn tháp Phật cao chừng mười mét, vậy mà chỉ trong chớp mắt hắn leo lên đến đỉnh.
Thế nhưng điều khiến Tần Chấn khó hiểu hơn cả là Vũ Đông leo lêи đỉиɦ tháp để làm gì? Chẳng lẽ chỉ để phô diễn thân thủ, tiện thể khoe mẽ chút phong độ hay sao? Không, hắn không giống hạng người rảnh rỗi đến thế.
Ngay sau đó thấy Vũ Đông bước vào cái đàn vuông ở trên đỉnh tháp, dáng vẻ như đang nghiên cứu cây trụ hình ô mang tính biểu trưng kia. Chỉ là khoảng cách quá xa, lại thêm việc Vũ Đông quay lưng về phía họ, nên Tần Chấn không tài nào nhìn rõ hắn đã động tay động chân thế nào với cây trụ ấy...
Chỉ thấy theo động tác của Vũ Đông, cái tán ô ở phía trên dường như xoay nhẹ một vòng. Ngay sau đó, cánh cửa tháp bằng gạch đá trước mắt đám Tần Chấn phát ra tiếng “ầm ầm” vang dội, tựa như một cơ quan khổng lồ đang bắt đầu vận hành.
Tần Chấn theo phản xạ che chở mọi người lùi về phía sau, đứng từ xa quan sát sự biến đổi của tháp Phật.
Quả nhiên, sau một tràng tiếng máy móc khởi động, vòng đá nhô ra quanh cửa tháp, trông như khung cửa thụt hết vào trong. Rồi cánh cửa đá ấy giống hệt cầu treo nơi cổng thành cổ, từ trên cao chậm rãi hạ xuống.
Mọi người nhìn mà không khỏi tấm tắc kinh ngạc. Ai ngờ cơ quan mở cửa lại là kiểu như thế này?
Lúc này Vũ Đông nhẹ nhàng gọn ghẽ nhảy từ đỉnh tháp xuống, đứng trước cửa tháp, nhìn vào cái cửa động đen kịt bên trong.
Khi Tần Chấn trông thấy cảnh tượng ở trong cửa, không khỏi nghi hoặc hỏi một câu: “Cái... cái tháp Phật này sao trông giống hầm chứa vậy? Mở cửa ra đã thấy toàn là bậc thang?”
Vũ Đông nhìn những bậc đá từ trong cửa nối tiếp nhau dẫn xuống dưới, lạnh lùng nói: “Tôi thấy đây không phải hầm, mà là địa cung.”
Lúc này Cố Kiệt ở bên cạnh lôi đèn pin ra định đi xuống, nhưng bấm công tắc mấy lần vẫn không sáng, đành bực bội văng tục: “Chết tiệt, quên mất thứ này hết pin từ lâu rồi.”
Phía sau, Mã Siêu rất nghĩa khí, đưa tay định đưa đèn của mình cho Cố Kiệt. Nhưng vừa nhúc nhích đã bị Vũ Đông đưa tay ngăn lại: “Đừng dùng ánh sáng! Nơi này chôn sâu dưới đất không biết đã mấy nghìn năm, bên trong có lẽ có những thứ chúng ta đang tìm. Đèn pin là loại ánh sáng rất dễ làm hỏng cổ vật. Nhất là những thứ như lá cây hay kinh quyển, quá đỗi mong manh, không chịu nổi ánh sáng mạnh.”
Cố Kiệt nghe vậy thì sững người, rồi quay sang hỏi: “Thế phải làm sao bây giờ? Đông thiếu, chẳng lẽ chúng ta mò mẫm trong bóng tối mà vào sao? Đầu tiên hai mắt tối om thế này thì tìm kiếm kiểu gì, hơn nữa không nhìn thấy gì, ai biết sẽ đυ.ng phải thứ quái quỷ gì chứ?”
Lúc này Vũ Đông móc ra một khối ô vuông nhỏ màu xanh lục, không rõ lấy từ túi nào, kích cỡ chừng bằng một hạt hạnh nhân Mỹ. Thứ này mà ném vào phòng bi-a, đảm bảo có người tưởng là phấn xoa đầu cơ. Tần Chấn kinh ngạc nhìn động tác của Vũ Đông, trong lòng chẳng hiểu món đồ bé tẹo ấy thì dùng được vào việc gì.
Vũ Đông hiếm khi kiên nhẫn giải thích: “Đây là một loại nhựa thông đặc biệt. Đốt lên sẽ phát ra ánh sáng xanh lam nhạt, không gây hại cho cổ vật vì ánh sáng quá mạnh, hơn nữa còn có vài công dụng riêng.”
“Công dụng riêng?” Tần Chấn buột miệng hỏi. Nhưng vừa hỏi xong anh đã thấy hối hận, bởi anh biết câu hỏi này phần lớn là sẽ chẳng có lời đáp.
Quả nhiên, Vũ Đông không để ý tới Tần Chấn. Hắn dùng mũi dao găm cắm vào khối vật màu xanh kia, rồi cẩn thận bước xuống từng bậc thang.
Mọi người thấy vậy cũng không chần chừ thêm, theo sát Vũ Đông, nối đuôi nhau lần lượt đi vào địa cung tháp Phật.
Lúc vừa xuống, mắt Tần Chấn còn chưa thích nghi, trước mặt tối mịt, hầu như chẳng nhìn thấy gì. Mỗi bậc thang đều phải dò dẫm mà đi. Nếu lúc này có ai nhìn thấy tư thế của anh chắc chắn sẽ cười đến đau bụng vì mông chổng lên, người khom xuống, hai tay duỗi ra phía trước mò mẫm loạn xạ, là cái dáng vẻ của kẻ mù mở mắt, chẳng có chút gì nhã nhặn.
Nhưng vào lúc này chẳng hơi sức đâu mà giữ thể diện phong độ, mạng sống vẫn quan trọng hơn. Ngay khi Tần Chấn đang thầm mắng Vũ Đông sao còn chưa dùng đến thứ “công nghệ cao” trông như phấn cơ kia, thì phía trước bỗng le lói hiện ra một đốm lửa ma trơi xanh nhạt.
Tần Chấn giật mình kêu a lên một tiếng! Không phải gan anh nhỏ, mà bởi đã ở trong bóng tối quá lâu, tinh thần căng như dây đàn. Đột nhiên trước mắt xuất hiện một đám lửa ma trơi lơ lửng, tiếng kêu kia theo phản xạ liền bật ra.
Thực ra âm lượng tiếng kêu của Tần Chấn cũng không lớn lắm, nhưng Vũ Đông đi phía trước vẫn quay đầu lại, thấp giọng nói một câu: “Đừng có kêu!”
Khi thấy đốm lửa ma trơi ấy chiếu lên một nửa bên mặt Vũ Đông, Tần Chấn lập tức hiểu ra. Hóa ra thứ lửa kia chính là “công nghệ cao” mà hắn sử dụng. Chỉ có điều, trong lòng anh vẫn không khỏi tò mò, không biết rốt cuộc món đồ nhỏ xíu kia được cấu tạo theo nguyên lý gì, mà lại phát ra thứ ánh sáng xanh u u, mờ ảo đến thế.
Quả thực, thứ ánh sáng này vừa đủ để bọn họ nhìn rõ xung quanh và không hề mạnh đến mức làm tổn hại bất cứ vật gì bên trong.
Nhờ vậy, không gian họ đang đứng trông như một gian phòng tối ngập trong sắc lam thẫm. Nếu nói thoáng ra thì cảm giác phảng phất vẻ mộng ảo, hư thực khó phân.
Cố Kiệt đi sau Tần Chấn bỗng cười khẽ “hê hê”. Tần Chấn cau mày quay đầu hỏi gã cười cái gì, gã buông một câu: “Hê hê, tao nhìn Đông thiếu giơ cái cục sáng xanh lơ lửng lềnh bềnh kia, sao tự dưng thấy mình như đang lạc vào thế giới Avatar vậy?”
“...”
Cả đội lập tức câm lặng. Trên đời này, e rằng cầm đèn l*иg đi tìm cũng khó mà kiếm ra kẻ vô tư đến mức ấy!
Cuối cùng, những bậc thang đã tới điểm tận cùng. Tính ra, quãng đường từ mặt đất xuống địa cung không hề ngắn.
Vũ Đông giơ “cục phấn kiểu Avatar” ấy lên, soi lần lượt bốn phía tường. Quả nhiên như dự kiến, không gian nơi này khá rộng. Chẳng ai lại dùng một cái nắp vung đường kính ba mươi mét để úp lên một cái nồi năm mét vuông cả. Bởi vậy diện tích địa cung này cũng nằm trong dự liệu của mọi người.
Ban đầu ai nấy đều nghĩ rằng dưới tòa tháp Phật tà dị này, thế nào cũng sẽ xuất hiện cảnh tượng kinh hãi nào đó. Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược. Không những không đáng sợ, mà trong mắt Tần Chấn, nơi đây còn toát lên một vẻ trang nghiêm, tĩnh mịch thần thánh.
Dưới ánh lam âm u ấy, cả không gian chẳng khác nào một tàng kinh các nằm sâu dưới lòng đất. Bốn bức tường đều được đυ.c thành những hốc tối trong thân đá, bên trong bày biện ngay ngắn đủ loại kinh Phật, cổ thư.
Thảo nào khi xuống đây, Vũ Đông đã dặn không được dùng ánh sáng mạnh. Những cuốn sách này mà đột ngột bị rọi sáng, e rằng chỉ trong chớp mắt đã hóa thành tro bụi. Trông chúng quả thực mong manh đến cực độ.
Cố Kiệt vừa lắc đầu vừa cảm thán: "Thần kỳ thật... Thì ra tứ đại danh tác đều là thật cả! Trước đây tôi cứ tưởng chỉ có Tây Du Ký hư cấu, giờ xem ra Tây Du Ký cũng là thật rồi! Không ngờ lão Cố tôi đây cũng có ngày lấy được chân kinh...”