Khóe môi Tư Vân Thâm dính máu, quật cường quay đầu không muốn đối diện với nàng ta, lại bị Tư Niệm bóp cằm bẻ lại, mặc cho nàng ta loay hoay.
Ánh mắt Tư Vân Thâm vỡ vụn: “Ta tưởng rằng muội đã...”
“Ngươi cho rằng ta đã quên sao.” Xương ngón tay loang lổ của Tư Niệm lướt qua hốc mắt phiếm hồng của nam tử: “Ngày dẫn ta trở về Qủy Vực đó, ngươi đã phong tỏa trí nhớ của ta, đúng không?”
Tư Vân Thâm rũ mi xuống, nước mắt lăn xuống: “Thì ra muội đã biết từ lâu...”
“Đúng vậy, ta đã biết từ lâu rồi, cố ý dẫn dắt ngươi đi tới ngày hôm nay, giúp ta lẻn vào Quỷ Vực như mong muốn. Nhờ có ca ca, trừ ngươi ra, còn có ai ngốc đến mức buông bỏ tiền đồ tốt đẹp, tự vẫn rơi vào Quỷ đạo chứ.”
Tư Vân Thâm không dám tin: “Muội tính kế ta...”
“Đây vốn là do ngươi nợ ta!” Bạch Cốt đột nhiên tức giận, cắt đứt lời của hắn.
Nàng ta hoạt động xương cốt cứng ngắc, ngược lại ngẩng cổ lên, ngưỡng mộ tòa núi Rắn chín đầu cao lớn kia.
“Chắc là Quỷ Vương điện hạ đã biết được sự tồn tại của ta rồi từ lâu rồi nhỉ.”
“Thật không nghĩ tới ngươi lại bại lộ thân phận nhanh như thế.”
Tịch Lâm Uyên đứng ở trên đầu rắn, quan sát mặt đất.
Bạch Cốt cười nhẹ một tiếng, ánh mắt trống rỗng rơi vào trên người Chúc Chi Ngư: “Xem như là ngoài ý muốn đi, Dị hỏa Tịnh Liên của nàng chiếu ra chân thân của ta, nếu không thể gϊếŧ nàng diệt khẩu, vậy thì ta không giấu được rồi.”
Bạch Cốt thu lòng bàn tay lại, từ trên xuống dưới nhiều lần đánh giá thiếu nữ nhân loại trông không có gì khác lạ kia: “Nói đến cũng ngạc nhiên, rốt cuộc thì ngươi có lai lịch gì? Có thể tu luyện được dị hỏa thuần khiết đến như vậy, tất phải có một trái tim tinh khiết đến cực điểm, chuyện này cũng không giống với tâm tình xốc nổi muốn công danh lợi lộc của người trong Thiên Kính Tông.”
Nàng ta là đại yêu có yêu lực hùng hậu trăm năm, lại sẽ bị thiếu nữ triệu hoán dị hỏa nho nhỏ ra làm cho bỏng thương, nửa thân xương trắng đều đã bị thiêu thành tro cháy.
Chúc Chi Ngư thấy hốc mắt trống rỗng của Bạch Cốt đột nhiên nhìn chằm chằm vào mình, cho rằng Bạch Cốt lại muốn gϊếŧ nàng, co cẳng bỏ chạy.
“Tiềm lực của con người đúng là vô hạn... Thi chạy tám trăm mét ở trường cũng đã muốn chết rồi... Bây giờ, bây giờ lại có thể một hơi chạy xa như vậy...”
Chúc Chi Ngư đỡ đầu gối, mệt đến thở hồng hộc, vừa mới hồi phục lại một chút sức lực, thân thể đột nhiên bị một cỗ lực lượng nắm chặt, trống rỗng bay lên.
Tịch Lâm Uyên nhìn chăm chú vào nữ tử nhỏ bé trên mặt đất, động thủ chỉ, xách người trở về điểm xuất phát.
Thú vui ác liệt của Quỷ Vương, cực kỳ xấu xa.
Bộ xương khô trắng bệch bỗng dưng thoáng hiện tới trước mắt, gió lạnh thấu xương, Chúc Chi Ngư chỉ cảm thấy trong đầu vang một tiếng “ầm ầm” cực lớn, trạng thái sụp đổ.
“Tịch Lâm Uyên, ngươi có bệnh không thế! Cút xuống nói chuyện!” Oán khí của Chúc Chi Ngư ngút trời, nhất thời đã quên mất sợ hãi, ngẩng đầu lên phát tiết với Rắn chín đầu cao không thấy đỉnh.
Bầu không khí vốn đang giương cung bạt kiếm lập tức trở nên quỷ dị.
Bạch Cốt không thể tưởng tượng nổi, âm thầm phỏng đoán dường như bối cảnh của cô nương rất cứng rắn, thế mà lại dám khıêυ khí©h Quỷ Vương, rốt cuộc là có lai lịch như thế nào?
Rắn chín đầu chấn động cực mạnh, cho dù là Thần Tiên của Thiên giới cũng không có can đảm dám chửi ầm lên đối với chủ tử của nó, càng không nói đến nhân loại nhỏ yếu.
Nó chống một bên đầu rắn, nơm nớp lo sợ nhìn sắc mặt chủ nhân, đột nhiên sửng sốt.
Nó sững sờ nhận ra Quỷ Vương bị thiếu nữ nhân tộc kia mắng, không giận mà lại đang cười.
Đúng là Tịch Lâm Uyên đang cười, bên môi nhếch lên, đuôi lông mày hơi nhướng lên, đáy mắt ẩn giấu một cỗ âm u xấu xa.
Loại tâm tình này khiến cho Rắn chín đầu cảm thấy xa lạ.
Quỷ Vực trăm năm tuế nguyệt, tâm tình của Quỷ Chủ đã trở thành một đầm nước đọng không dậy nổi một chút gợn sóng nào, cho dù gϊếŧ thần gϊếŧ người cũng là bình tĩnh không gợn sóng, giống như chỉ là nghiền chết con kiến, không hề để vào trong mắt.
Rắn chín đầu nghi ngờ mắt mình đã bị hoa, nó chưa bao giờ cảm nhận được chủ nhân có cảm xúc phập phồng như vậy.
Chúc Chi Ngư kêu đến miệng khô lưỡi khô, chạy cũng không chạy thoát, đơn giản ngồi xuống nghỉ chân ngay tại chỗ.
“Ta cảm thấy ngươi và tu giả Thiên Kính Tông không giống nhau.” Bạch Cốt đánh giá nàng: “Mấy ngày ở chung với ngươi, ta gặp phải rất nhiều biến hóa.”