Đêm đầu tiên ở Quỷ Vực, một giấc ngủ này quả thật là trắc trở đủ đường.
Nửa đêm về sau, Chúc Chi Ngư lại bị đánh thức.
Một thân thể nặng nề đè lên người nàng, khí lạnh âm u phả thẳng vào mặt.
"Đừng sợ."
Chúc Chi Ngư còn đang ngái ngủ nhưng vẫn kiên nhẫn dỗ dành đối phương.
Nàng tưởng rằng người đang đè lên mình hiện tại vẫn là cô nương đêm qua.
Một bàn tay lạnh như băng nâng cằm nàng lên, những đốt ngón tay quá gầy khiến nàng hơi đau.
Trong lúc ngủ mở, Chúc Chi Ngư khẽ nhíu mày, hất tay người nọ ra, sau đó lại vòng tay kéo đối phương vào lòng.
"Yên tâm, có ta ở đây… A!"
Thân thể đó nặng hơn trong tưởng tượng, bị nàng kéo mạnh một cái liền đổ ập xuống, đè chặt khiến nàng đau đến tỉnh táo.
Chúc Chi Ngư còn buồn ngủ, lờ đờ mở mắt ra.
"Quỷ!"
Cảnh vật xung quanh đều lạ lẫm, cung điện xa lạ, phòng ngủ xa lạ, đến cả chiếc giường cũng lạ nốt.
Và ngay trước mặt nàng, một nam quỷ tóc đen da trắng đang cúi sát, dán mắt nhìn nàng không chớp.
Khoảng cách gần đến nỗi hơi thở hai người quấn lấy nhau.
Tịch Lâm Uyên bất ngờ cúi thấp đầu, mái tóc dài buông xõa rũ xuống, phủ lấy thân thể thiếu nữ.
Trong khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, ánh nhìn sâu thẳm và xâm lược của hắn khiến nàng như bị thiêu đốt.
Đây mới đúng là cảnh "quỷ áp giường" chân chính.
"Ta… ngươi… tại sao ta lại ở đây?"
Chúc Chi Ngư cảnh giác nhìn quanh.
Rõ ràng vừa nãy nàng còn ôm cô nương đáng thương ngủ ngoài thành, vậy mà chỉ chớp mắt một cái đã thấy mình nằm trên chiếc giường này.
Tịch Lâm Uyên phát ra tiếng cười lạnh lẽo, ngón tay bóp chặt cằm của nàng: "Chỉ là đưa ngươi về đúng chỗ nên thuộc về thôi. Nếu ta không tự mình đến, ngươi định không quay về thật sao?"
"Chỗ ta nên ở là chỗ nào?" Chúc Chi Ngư hoàn toàn không hiểu, thuận tay quăng một cái tát.
Tay nàng vừa quét đến cằm Tịch Lâm Uyên thì đã bị bắt lấy rồi ghì mạnh xuống nệm, đè ở trên đỉnh đầu.
Cú va đập khiến cột giường kêu lên kẽo kẹt.
Nam quỷ cúi đầu nhìn bàn tay nàng: "Ngần ấy năm rồi, thật là vẫn chẳng thay đổi chút nào."
"Cái gì mà chẳng thay đổi? Ta không hiểu ngươi đang nói gì hết!"
Chúc Chi Ngư giãy giụa, cố rút cổ tay ra khỏi bàn tay cứng như gọng thép của nam quỷ.
Tịch Lâm Uyên chống tay phía trên người thiếu nữ, gương mặt tuấn mỹ yêu dã lắc lư ngay trước mắt nàng.
Hắn nói gì đó, nhưng Chúc Chi Ngư hoàn toàn không nghe rõ, cũng không nhớ nổi câu nào.
Âm thanh dường như bị lọc qua một tầng nước, nàng chỉ nhìn thấy gương mặt hắn…
Thật đẹp…
Chúc Chi Ngư cắn chặt môi.
Không được, có gì đó không ổn…
Đầu óc choáng váng…
Gương mặt nam quỷ trước mắt dần trở nên mơ hồ.
Nàng cố gắng lắc đầu để tỉnh táo, nhưng tầm nhìn mỗi lúc một mờ đi, như có một làn sương mỏng phủ lấy hai mắt.
"Ngươi… ngươi đã làm gì ta…"