Chương 5.1: Truyện cổ tích

[Tại một ngôi làng nọ có một gia đình ba người gồm cha, mẹ và cô con gái nhỏ sống hạnh phúc bên nhau bằng nghề trồng khoai.

Những củ khoai lang tươi ngon, to khỏe đã nuôi dưỡng họ, họ thầm cảm tạ thần linh đã ban cho gia đình mình mảnh vườn này.

Nhưng, một ngày bình thường như bao ngày khác, bất hạnh đã ập xuống.

Ngôi làng của gia đình cô bé bị thiêu rụi.

Vườn cháy. Nhà cháy. Từng dây khoai lang hóa thành tro tàn.

Mọi người tán loạn khắp nơi. Lớn dắt nhỏ. Trẻ dắt già. Nhưng vẫn không cứu được tất cả.

Cha mẹ bé gái cũng đã táng thân trong biển lửa.

Khi dân làng bi thương nhìn Hỏa Thần thiêu rụi quê hương mình, một giọng nói vang lên từ trên đầu họ.

“Hửm? Cháy hết rồi sao?”

Là một phù thủy.

Vị phù thủy quyền năng nhất xứ Bắc Calina. Bà ấy nói, bà ấy vừa gϊếŧ một con rồng.

Rồng là loài ngang ngược và nguy hiểm, sự tồn tại của chúng là tai họa.

Phù thủy đã làm điều tốt.

Chỉ là… vô tình thiêu mất một ngôi làng mà thôi.

“Ta sẽ đền bù cho các ngươi.” Phù thủy nói.

Dưới phép thuật quyền năng của bà, lửa đã tắt, tro tàn thổi tan, sự sống lại hồi sinh trên mảnh đất màu mỡ này.

Thậm chí còn… được mùa hơn lúc trước.

Phù thủy đã giúp xây dựng lại ngôi làng. Đã ban cho họ cơm ăn áo mặc nhờ lòng nhân từ của mình.

Bé gái cũng như những dân làng khác, cô rất cảm kích phù thủy thiện tâm, tuy cha mẹ cô đã không còn.

Bằng sự chăm chỉ nỗ lực, bé gái đã lớn lên cùng vườn khoai lang, thậm chí còn tích cóp được một số đồng vàng.

“Cháu muốn đi đến xứ khác.” Bé gái nói: “Cháu đến đây để tạm biệt bà. Phù thủy, cám ơn bà đã giúp đỡ cháu bao lâu nay. Giờ cháu muốn khám phá những vùng đất xa hơn nữa.”

Phù thủy im lặng hồi lâu. Khi bé gái chuẩn bị xoay người rời đi, đột nhiên…]




Dư Hinh cẩn thận hoàn thành những nét vẽ cuối, sao lưu, nén tệp, gửi đi cho khách hàng.

Chờ một chút, quả nhiên khách hàng nhắn [OK], lập tức tiền vào tài khoản.

Khách hàng này rất khẳng khái, tuy không phải khách sộp nhưng ưu điểm là dễ hài lòng, không bắt bẻ, thanh toán lưu loát gọn gàng.

Nhìn nhìn số dư tài khoản đã kiểm tra không biết bao nhiêu lần, Dư Hinh thấy lòng mình lại thêm một phần vững vàng.

Cô là họa sĩ tự do chuyên nhận vẽ tranh minh họa cho bìa truyện, bìa tạp chí hoặc thiết kế nhân vật cho các dòng game. Nét vẽ của cô không có quá nhiều đặc trưng nhưng điểm tốt là đa dạng phong cách, đáp ứng được nhiều yêu cầu khác nhau nên cũng tương đối được khách hàng ưu ái.

Tuy chưa một lần được vào đại học Mỹ thuật, tuy bị nam chính bắt theo học cái ngành Kinh doanh quốc tế quỷ quái kia nhưng Dư Hinh không chịu thua. Kiếp trước cô đã mày mò tự học, kiên trì không ngừng hoàn thiện kỹ năng và phong cách, tuy vẫn chưa đủ chuyên nghiệp nhưng kiếm chút tiền tiêu vặt thì vẫn ổn.

Để hoàn thành một đơn đặt hàng không đơn giản, vì Dư Hinh không học hành chính quy nên cô mắc rất nhiều lỗi sai cơ bản mà một sinh viên đại học không bao giờ mắc. Bị khách mắng vuốt mặt không kịp, bị xù tiền thanh toán, bị chê bai công khai,… Tất cả cô đều đã trải qua nên kiếp này cô đã bình tĩnh, chăm chỉ tỉ mẩn kiên nhẫn gom góp từng đồng một.

Chỉ tiền của mình mới là của mình. Tiền trong tay người khác đều không liên quan gì đến mình.

Kiếp trước vì không hiểu Nghiêm Lâm Uyên, tuy cũng chi tiêu rất chừng mực nhưng cô đúng là đã dùng tiền của anh ta, để đến lúc bị anh ta phong tỏa thì cô hết đường xoay sở, một đồng ngồi xe buýt cũng không có. Sau đó cô rút kinh nghiệm, lén lút kiếm tiền nhưng cũng bị một câu của anh ta khóa mất tài khoản ngân hàng, rõ ràng là tiền của mình mà không được phép đυ.ng tới.

Kiếp này cô nhất định không thể lặp lại sai lầm. Kiếm tiền, tích tiền, giấu tiền, tất cả đều phải làm trong bí mật âm thầm, thậm chí cả tài khoản cũng vừa lén lút mở online gần đây, không hề đυ.ng tới tài khoản do Nghiêm Lâm Uyên tạo.

Dư Hinh hít sâu. Kiên nhẫn. Kiên nhẫn. Gian khó không thể giải quyết ngay ngày mai. Cứ cẩn thận từng bước, sớm muộn gì cũng sẽ thoát được anh ta thôi.

Đột nhiên trên góc màn hình máy tính xuất hiện dấu đỏ nhấp nháy, là thông báo bình luận mới.