Chương 3.2: Diễn kịch

Tòa nhà Nghiêm thị tọa lạc ở vùng trung tâm tấc đất tấc vàng, với chiều cao 74 tầng, đây là công trình kiến trúc có tính biểu tượng số một số hai của thành phố.

Nghiêm Lâm Uyên đang chủ trì một cuộc họp, là cuộc họp quan trọng về kế hoạch hai năm sắp tới của cả tập đoàn. Theo thói quen, anh tắt mọi thiết bị liên lạc, không cho phép có bất cứ sự quấy rầy đột xuất nào. Ông chủ đã thế, đương nhiên các nhân viên cũng phải tuân thủ theo.

Nhưng hôm nay quy tắc đó đã bị phá vỡ.

Trong căn phòng lặng ngắt như tờ, nguồn sáng duy nhất là từ máy chiếu, âm thanh duy nhất là từ người thuyết trình, thì tiếng mở cửa dù khẽ khàng cũng có thể đánh động toàn bộ người trong phòng.

“Xin lỗi.” Nhân viên nữ vừa đẩy cửa căng da đầu lên tiếng, cô đúng là xui xẻo tám đời mới bị đẩy cho nhiệm vụ này, nhưng nếu không làm, chắc chắn cả bộ phận của họ sẽ gặp rắc rối to.

“Tổng giám đốc, xin lỗi đã làm phiền, nhưng bộ phận tài chính có việc khẩn cấp cần tìm anh…”

Nghiêm Lâm Uyên nhíu mày, tuy hơi bất mãn nhưng anh biết nhân viên của anh sẽ không mạo hiểm quấy rầy chỉ vì chuyện nhỏ. Anh ra hiệu tạm dừng cuộc họp rồi ra khỏi phòng.

“Tổng giám đốc Nghiêm, là thế này, vì vừa rồi bên ngân hàng không thể liên hệ anh nên họ đã liên hệ chúng tôi.”

“Có một giao dịch bất thường, họ cần xác nhận lại xem có đúng là anh không…”

Trưởng bộ phận cố gắng bình tĩnh đưa hồ sơ ra. Chính anh là người đã quyết định gián đoạn cuộc họp để báo cáo chuyện này, hi vọng nó đủ “lớn” để anh không bị sếp tổng trách phạt.

Nghiêm Lâm Uyên nhận tập hồ sơ, là toàn bộ chi tiêu từ thẻ tín dụng, danh sách kéo dài tận 3 trang A4, chỉ trong một buổi sáng…

Anh lướt qua các giao dịch không đáng kể khác, lật tới trang cuối.

Giao dịch được in đậm, đóng khung, gạch chân, nói chung dùng mọi định dạng để khiến nó nổi bật nhất có thể.

100.000$

Năm món, mỗi món 20.000.

Nghiêm Lâm Uyên nhíu mày, ngẩng đầu.

Trưởng bộ phận tài chính lập tức hiểu ý, tường thuật chi tiết: “Toàn bộ đều phát sinh từ trung tâm thương mại La Bellaza Mall, gồm nhiều mặt hàng quần áo và phụ kiện. Giao dịch gần đây nhất là một bộ trang sức năm món đính ruby trị giá một trăm ngàn đô. Đây là bộ trang sức giá trị nhất của cửa hàng này.” Trưởng bộ phận lại lau mồ hôi: “Vì trước đó chưa từng ghi nhận thấy tổng giám đốc tiêu phí ở những nơi… thế này, cho nên ngân hàng đã liệt vào giao dịch đáng ngờ… Họ muốn xác nhận lại.”

Nói cách khác, ngân hàng cảm thấy trung tâm hạng trung, cửa hàng hạng trung không đáng để Nghiêm Lâm Uyên tiêu phí.

Vì giao dịch “chỉ có” một trăm ngàn đô nên mới bị nghi ngờ.

Họ nghĩ thẻ đen của Nghiêm Lâm Uyên đã rơi nhầm vào tay một người có phẩm vị thấp kém nào đó!

Nghiêm Lâm Uyên: “…”

Anh day thái dương, rút điện thoại ra gọi cho quản gia.

“Tiểu thư Dư Hinh?” Quản gia sửng sốt, không biết sao cậu chủ lại hỏi tiểu thư vào lúc này: “Cô ấy đang ở trung tâm thương mại, tôi đang chuẩn bị tới đón cô ấy.”

“Tiểu thư nói vừa mua trang sức rất đắt tiền, cảm thấy không an toàn, sợ bị gϊếŧ người cướp của nên đã gọi cho tôi.”

Nghiêm Lâm Uyên: “…”

Buổi sáng hôm nay, thật sự là đủ xuất sắc.