Ngoại truyện 1.3: Ngày cuối tuần nhàn nhã (?)

Dư Hinh bị anh ta ôm cứng, hơi thở dần bị cướp đoạt khiến cô choáng váng đầu óc, giãy giụa càng lúc càng yếu, cuối cùng toàn thân mất hết sức lực xụi lơ trong lòng Giang Dịch Thâm.

Dư Hinh như vậy, Giang Dịch Thâm càng yêu thương hơn. Anh “tốt bụng” buông môi cô ra, không khí cuối cùng cũng tràn vào, Dư Hinh thở hổn hển, hai mắt đỏ ửng, giọt nước long lanh run run treo trên mi mắt.

Thực ra thì, trên thương trường, Giang Dịch Thâm cũng là một cái tên rất có uy tín.

Chỉ là uy tín đó chưa bao giờ có giá trị gì với Dư Hinh thôi.

Hứa suông là chuyện thường, lật mặt là cơm bữa.

Quả nhiên, Giang Dịch Thâm kề trán mình vào trán cô, cười: “Ngốc, lâu như vậy rồi, vẫn không học được cách thở.” Vừa nói hai tay vừa lộn xộn.

“Giang Dịch Thâm!” Dư Hinh hoảng loạn chụp tay anh ta, cô nghiến răng nghiến lợi, tên lừa đảo này!

Giang Dịch Thâm qua loa đáp “Ừ ừ, anh đây” nhưng hoàn toàn không có ý định dừng lại.

Không khí ấm cúng thế này, không làm chút chuyện “có ý nghĩa” chẳng phải sẽ tội lỗi lắm sao?

Đại khái không biết qua bao lâu, đến khi Dư Hinh đã mệt đến không mở nổi mắt, cô thấy mình được ôm lên.

Sau đó, chiếc xe dưới thân bắt đầu chuyển động.

Hình như quên mất chuyện gì rồi… Dư Hinh mơ màng nghĩ, rồi không chống cự được, chìm vào giấc ngủ.

Khi tỉnh lại lần nữa, Dư Hinh thấy mình lại đang được ai đó ôm, ánh đèn sáng ngời ánh vào mắt khiến cô khó chịu.

Cô nhíu mày, chầm chậm mở mắt ra, sau đó nhìn thấy gương mặt lạnh băng của Nghiêm Lâm Uyên.

Dư Hinh: “…”

Giờ thì biết mình quên cái gì rồi.

Rõ ràng thỏa thuận ban đầu chỉ là cuối tuần thuộc về cô, nhưng không biết từ lúc nào lại diễn sinh thêm một điều khoản nữa.

Chỉ cần Dư Hinh… phát phúc lợi cho một người, thì người còn lại nhất định cũng phải có.

Nhưng cô căn bản là không phát gì cho ai hết!

Nghĩ tới kết cục sắp tới của mình, Dư Hinh không cam lòng, nỗ lực lần nữa.

“Nếu không muốn mất luôn cả ngày chủ nhật thì em cứ thử đi.” Nghiêm Lâm Uyên không nhìn cô, đột nhiên nói.

Dư Hinh: “…”

Uy hϊếp trắng trợn!

Cuối cùng cô đành để mặc Nghiêm Lâm Uyên ôm mình vào phòng tắm, bồn đã đầy sẵn nước ấm, đương nhiên không có chuyện cô không được thư giãn ngâm một mình.

Lần tắm này cực kỳ lâu, Dư Hinh thấy phổi mình sắp ngập hơi nước luôn rồi, nhưng với Nghiêm Lâm Uyên vẫn chỉ là… món khai vị.

Anh thiện tâm lo liệu bữa tối cho cô. Ăn uống no đủ, thân thể mới có sức lực.

Nhìn người đàn ông cẩn thận cắt nhỏ thức ăn cho mình, đột nhiên Dư Hinh rất nhớ “chú Nghiêm” lúc ban đầu.

Thờ ơ, lạnh nhạt, không thèm liếc cô nửa con mắt.

Có thể trả chú Nghiêm đó cho cô được không?

Đại khái là thật sự quá mệt mỏi, Dư Hinh thất thần hỏi ra thành tiếng.

Nghiêm Lâm Uyên khựng lại.

Thấy anh ta như vậy, Dư Hinh bắt đầu bất an.

… Sợ anh ta lại phát điên cái gì đó.

Nghiêm Lâm Uyên yên lặng cắt hết dĩa thức ăn, đẩy sang cho cô, rót thêm một ly trà dưỡng sinh, lúc này mới đáp: “Người đó không tồn tại, Dư Hinh.”

“Bất kể bao nhiêu lần, chỉ cần gặp được em, anh cũng nhất định sẽ… rung động.”

“Đừng nghĩ linh tinh.” Nghiêm Lâm Uyên xoa tóc cô, tốt bụng nhắc nhở: “Ăn nhiều một chút, tối nay không có bữa khuya đâu.”

Dư Hinh: “…”

Cô không có, nhưng Nghiêm Lâm Uyên thì có.

Vì cô chính là “bữa khuya” của anh ta.



Hôm sau, Dư Hinh mệt mỏi mở mắt.

Mặt trời lên cao chính ngọ!

Toàn thân đau nhức, ê ẩm như bị xe nghiền qua nghiền lại, không còn bộ phận nào là của mình nữa.

Tuy đã từ bỏ ý định phản kháng, nhưng quả nhiên, kết cục vẫn là mất luôn ngày hôm sau.

Dư Hinh cắn chăn, bi ai nghĩ.

Một đám lừa đảo! Cô vậy mà lại tin lời bọn họ, cô thật sự đã quá ngây thơ rồi…