Ngoại truyện 1.2: Ngày cuối tuần nhàn nhã (?)

Trang phục hôm nay của Dư Hinh rất đáng yêu, là do chính tay… Nghiêm Lâm Uyên chọn: Chân váy trắng ngà bồng bềnh dài đến gối, áo linen xanh nhạt, tóc cũng thắt nơ xanh nửa thả trên vai. Lúc này cô đang tập trung, chân mày hơi nhíu, môi mím nhẹ, hai mắt mở to, mặt hồ phản xạ trong đôi đồng tử trong veo, long lanh ánh nước.

Thật sự là càng nhìn càng thích, càng nhìn càng thấy không chê được chỗ nào.

Sao lại có người khớp với từng cái khẩu vị của mình đến vậy?

Ý cười trong mắt Giang Dịch Thâm càng đậm.

Vài thanh niên muốn tiến tới làm quen đều bị vẻ lưu manh của Giang Dịch Thâm dọa chạy.

Một khi đã tập trung, Dư Hinh gần như không nhận biết được thời gian trôi qua, đến khi hoàn thành một nửa, cô buông cọ thì mới thấy mặt trời đã ngả về Tây, ánh hoàng hôn vàng cam ấm áp phủ khắp mặt hồ, hai con thiên nga âu yếm nhau vừa nãy cũng đã bơi đi mất, chỉ còn lại hình bóng được khắc họa sống động của chúng trên bức họa.

Bụng bắt đầu đói. Nhìn hai bàn tay lấm lem màu của mình, Dư Hinh đi tới bên hồ muốn rửa tay.

“Không được.” Người vẫn kiên nhẫn chờ từ nãy giờ bỗng lên tiếng.

Lúc này Dư Hinh mới sực nhớ ra còn có Giang Dịch Thâm. Cô nhăn mày nhìn anh ta kéo mình đi về hướng chiếc xe đang đậu gần đó: “Nước hồ không sạch, lên xe rửa.”

Xe có nước sao?

Chắc là nước suối, Dư Hinh đoán.

Phiền. Nhưng cô biết phản kháng vô dụng, đành để mặc cho Giang Dịch Thâm lôi lôi kéo kéo.

Giang Dịch Thâm đẩy Dư Hinh vào ghế phụ, rồi vòng qua cửa bên kia… chui vào ghế lái. Dư Hinh cảnh giác nhìn anh ta, cô xoay người muốn trốn thì phát hiện cửa đã khóa chốt.

“Em sao vậy.” Giang Dịch Thâm buồn cười, rút khăn giấy ướt ra: “Lau tay.”

“… Tôi tự làm.” Dư Hinh nép người sát cửa xe, chuông báo động trong đầu kêu inh ỏi.

“Không được.” Giang Dịch Thâm nhướng mày: “Anh đã đợi em cả ngày rồi, đây là phúc lợi của anh.”

“… Hôm nay là ngày nghỉ của tôi, Giang Dịch Thâm.”

Giang Dịch Thâm cười cười: “Chỉ lau tay thôi mà, em không cần như vậy, lau xong chúng ta lập tức về nhà, chắc em đói bụng rồi đúng không?”

Nhìn gương mặt đầy ý cười của Giang Dịch Thâm, Dư Hinh biết, nếu cô không thuận theo, anh ta nhất định sẽ ngồi đây giằng co với cô cả ngày. Cuối tuần quý giá, cô không thể lãng phí được.

Giang Dịch Thâm thầm đếm một hai ba… Quả nhiên bàn tay nhỏ lấm lem màu cuối cùng cũng chìa tới. Anh vui sướиɠ nắm lấy, sau đó, không chút khách khí kéo luôn chủ nhân của bàn tay kia qua.

“A!” Chỉ một giây đã bị đổi chỗ, Dư Hinh… vừa bất ngờ vừa không chút bất ngờ.

Giang Dịch Thâm để cô ngồi trên đùi mình, vòng tay ôm eo cô, vờ vịt oán trách: “Ngồi xa như vậy làm gì, gần một chút anh mới lau được.”

Dư Hinh: “…” Cô chán nản không muốn đôi co, giãy giụa muốn thoát khỏi.

Nhưng sói xám đã dụ được tiểu bạch thỏ sao có thể thả đi dễ dàng? Giang Dịch Thâm thu chặt vòng tay, vùi đầu vào hõm cổ cô hít hà: “Chờ em cả ngày rồi, bà xã đừng tuyệt tình thế nữa.”

“Giang Dịch Thâm, hôm nay là…”

“Biết biết, là ngày của em.” Miệng nói nhưng tay không hề buông: “Anh đã làm gì đâu, chỉ ôm chút thôi.”

Dư Hinh căn bản không tin. Cô xoay người, giãy giụa mạnh hơn.

Không gian chật hẹp, cử động dù là nhỏ nhất cũng có thể phóng đại mọi cảm quan. Dư Hinh chống tay đẩy vai Giang Dịch Thâm, làn da bên dưới lớp áo nóng rực khiến cô sợ hãi, hai cánh tay vòng quanh như hai gọng kìm làm mọi phản kháng của cô đều hóa thành trò cười.

Giang Dịch Thâm là vũng bùn, càng giãy càng không thoát, càng giãy… con “quái vật” càng bị đánh thức nhanh hơn.

“Ngoan.” Chút sức lực của Dư Hinh hoàn toàn không có tác dụng gì, Giang Dịch Thâm vuốt ve sau gáy cô, giữ cố định: “Hôn một cái, hôn xong chúng ta về.”

Dư Hinh lắc đầu. Lừa đảo! Cô không bao giờ tin anh ta nữa!

Thấy Dư Hinh nhất quyết không hợp tác, Giang Dịch Thâm thở dài, bao nhiêu lần rồi vẫn không rút kinh nghiệm. Không ngoan, phải phạt.

Giang Dịch Thâm siết chặt, hôn lên.