Ngoại truyện 1.1: Ngày cuối tuần nhàn nhã (?)

Phúc lợi ngoại truyện miễn phí.

-

Từ khi biết đến sự kiện bắt cóc ở kiếp trước, cộng thêm “tiền án” nhiều lần bỏ trốn ở kiếp này, Nghiêm Lâm Uyên và Giang Dịch Thâm đã tự chốt với nhau một chuyện.

Chỉ cần Dư Hinh ra ngoài, nhất định phải có một người đi theo.

Nếu cả hai cùng bận, thì dàn vệ sĩ trên dưới mười người sẽ hộ tống cô.

Dư Hinh đương nhiên không đồng ý, nhưng kháng nghị vô hiệu.

Thứ bảy, Dư Hinh có hẹn uống cà phê với Diệp An Huyền. Sau khi cố gắng nhẫn nại mấy vệ sĩ ngồi rải rác trong quán giám sát mình, cô với Diệp An Huyền bắt đầu hàn huyên.

Nhưng trò chuyện chưa được một nửa thì Giang Dịch Thâm chạy tới.

Nhìn người sáng nay rõ ràng nói phải tăng ca giờ lại chen vào ngồi cạnh cô, Dư Hinh phát hỏa.

“Giang Dịch Thâm! Giờ này không phải anh nên ở công ty sao!”

“Đương nhiên rồi.” Giang Dịch Thâm phớt lờ ánh mắt trợn to của Diệp An Huyền, thoải mái nhấc ly trà sữa của Dư Hinh lên hút một ngụm: “Nhưng mà biết sao được, chồng em quá năng suất, công việc đều xử lý xong hết rồi.”

“… Vậy thì anh về nhà đi, anh tới đây làm gì!”

“Tại vì anh nhớ em chứ sao.” Giang Dịch Thâm thản nhiên tán tỉnh: “Bà xã, em cứ chơi của em, coi anh như không khí là được.”

Dư Hinh: “…”

Diệp An Huyền: “…”

Nhìn người suốt ngày đeo bám mình bình tĩnh viện cớ “nhớ” để giành cả ngày cuối tuần hiếm hoi, Dư Hinh bất lực.

Rõ ràng đã thỏa thuận trong tuần là của họ, cuối tuần là của cô, nhưng lần nào cũng bị họ tìm đủ mọi cách phá rối.

“Khụ khụ.” Nhận được ánh mắt cảnh cáo mờ mịt của Giang Dịch Thâm, Diệp An Huyền thật sự rất thương nhưng không làm gì được, cô biết điều rút lui: “Dư Hinh, vậy… hôm khác nhé.”

Dư Hinh chán nản gật đầu.

Diệp An Huyền vừa đi, Giang Dịch Thâm lập tức thoải mái. Anh gác một tay lên lưng ghế Dư Hinh, ngoắc gọi phục vụ: “Một cà phê đen.”

Nữ phục vụ đỏ mặt nhận order, khách hàng này thật sự là… đẹp trai đến phạm quy, khí chất lưu manh ngang tàng, chỉ nhìn thôi cũng đã chân mềm suýt không đứng được.

Tiếc là có vợ rồi, vợ anh ta còn ngồi bên cạnh, cả hai đều đeo nhẫn cưới.

Nhưng mà… sao cô gái kia lại đeo nhẫn ở cả hai tay nhỉ?

“Tiểu A Hinh.” Giang Dịch Thâm gác cằm lên vai cô, ngón tay xoắn xoắn lọn tóc cô, làm nũng không chút e ngại: “Chúng ta như vậy, là đang hẹn hò đúng không?”

Dư Hinh xấu hổ nhìn quanh, bực bội đẩy đầu anh ta ra: “Không.”

Thích thì tự mà hẹn hò một mình đi!

Dư Hinh xách hộp màu, dứt khoát đứng lên chạy trốn. Người như Giang Dịch Thâm, cô càng nhân nhượng anh ta sẽ càng lấn tới!

“Chậc, tuyệt tình.” Giang Dịch Thâm tặc lưỡi, sau đó… đương nhiên là đuổi theo. Thứ bảy đẹp trời thế này không thể lãng phí được

Bỏ lại cô bé phục vụ vừa mang cà phê đen tới sau lưng.

Một vệ sĩ nán lại chi trả hóa đơn, gương mặt hung dữ cố nở nụ cười thân thiện: “Làm phiền rồi.”

Cô bé phục vụ: Sợ hãi.jpg

Dư Hinh biết Giang Dịch Thâm nhất định không buông tha mình dễ như vậy, quả nhiên, mới đi được một lúc cánh tay đã bị kéo lại.

“Gấp như vậy làm gì.” Giang Dịch Thâm ôm eo vợ, cúi xuống cọ cọ cằm lêи đỉиɦ đầu cô, phất tay ra hiệu cho nhóm vệ sĩ tản đi: “Muốn đi đâu?”

Dư Hinh đẩy đẩy, không đẩy được, đành phải mặc kệ.

Thấy người đi đường mười người hết chín ngoái lại nhìn, Dư Hinh: “…”

Kế hoạch dạo phố coi như tiêu tùng.

Cô không có hứng thú làm chủ đề bàn tán cho người khác, cuối cùng cô quyết định rẽ vào công viên.

Chọn đại một bờ hồ thưa người, dựng giá vẽ, pha màu.

Chỉ có chìm đắm vào hội họa, tâm trí cô mới không bị người sau lưng tiếp tục phiền nhiễu.

Giang Dịch Thâm thật sự không làm phiền cô. Anh ngồi trên ghế dài cách đó không xa, gác chân, chống cằm.

Vệ sĩ đã rút về hết, nơi này chỉ còn hai người họ.

Ánh mắt Giang Dịch Thâm chăm chú vào thiếu nữ trước mặt, khóe môi cong lên, gương mặt tràn ngập dịu dàng.