Nhìn gương mặt ửng đỏ vì hưng phấn của Đinh Giai Hân, dạ dày Dư Hinh thắt lại, cô mím môi, “Cậu hiểu rõ về Nghiêm Lâm Uyên lắm sao?”
“Sao thế, sao hôm nay gọi thẳng tên thế, bình thường cậu gọi là “chú Nghiêm” cơ mà.” Đinh Giai Hân phì cười, không cần Dư Hinh trả lời, tiếp tục nói: “Hình như đó là thường thức mà? Ngày nào cũng thấy tên anh ta trên báo đài, lúc thì gồm thâu công ty này lúc lại đầu tư hạng mục kia, đã vậy còn có ngoại hình xuất sắc… Không biết về anh ta mới khó chứ.”
Vậy nên cậu mới quyết định hợp tác với anh ta đúng không?
Nghĩ tới gia cảnh của Đinh Giai Hân, Dư Hinh phiền muộn.
Không phải ai vào học Aurelius cũng giàu có, Aurelius không chỉ là trường quý tộc mà nó còn đứng đầu cả về cơ sở vật chất và chất lượng giảng dạy, tiền đầu tư hàng năm là con số thiên văn… Sinh viên ở đây tám phần là gia đình khá giả, hai phần dựa vào đủ loại học bổng để duy trì việc học, Đinh Giai Hân thuộc hai phần đó, nhưng nghe nói học bổng của cậu ta cũng không tốt lắm…
Nếu không phải Nghiêm Lâm Uyên nhét cô vào đây, cô tuyệt đối sẽ không bao giờ đủ tiền nộp dù chỉ một kỳ học phí.
Lại còn học cái ngành Kinh doanh quốc tế chết tiệt này nữa chứ.
Cũng giống như việc cô không hiểu sao Nghiêm Lâm Uyên lại đón mình về ở chung, việc anh ta ném cô vào trường này, sống hai đời rồi cô vẫn không hiểu. Cô trêu ai chọc ai? Đại học hạng trung thì làm sao vậy? Cô đã thi đậu bằng thực lực của mình!
Dư Hinh căm phẫn, nhưng cô không làm được gì.
Nếu trọng sinh sớm một chút cô còn có thể nỗ lực thay đổi, nhưng giờ đã muộn, Nghiêm Lâm Uyên tuyệt đối sẽ không cho cô làm trái ý mình.
Quái thai!
“Sao thế, sắc mặt cậu kém quá.” Đinh Giai Hân lo lắng hỏi: “Có cần xuống phòng y tế không?”
“Không.” Dư Hinh xua tay, nặn ra một nụ cười, “Đi ăn đi, mình đói rồi.”
“Ừm ừm. Không thể để lá ngọc cành vàng bị đói được.” Đinh Giai Hân thè lưỡi: “Nếu không chú Nghiêm của cậu sẽ hỏi tội mình mất.”
Dư Hinh: …
Nghe thế nào cũng thấy quái quái. Thì ra Đinh Giai Hân bắt đầu thay đổi từ lúc này sao?
Dù Nghiêm Lâm Uyên có là người giám hộ của cô, dù cô có ở trong biệt thự vài triệu đô đi nữa, cô vẫn chỉ nghĩ mình là người bình thường.
Cô chưa bao giờ đánh đồng tài sản của Nghiêm Lâm Uyên là của mình. Cũng chưa bao giờ thực sự nghĩ Nghiêm Lâm Uyên có trách nhiệm gì với mình.
Nếu không phải do cha mẹ cô… Ai lại muốn đánh đổi cha mẹ mình vì những thứ này chứ?
Nhưng chắc Đinh Giai Hân không nghĩ vậy.
Dư Hinh phiền muộn.