Chương 11.4: Hot search

[Các bạn hữu, hôm nay tôi vừa chứng kiến một chuyện thật sự là… tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả!

Có một phú bà, đại khái là tiền quá nhiều chướng mắt, lại ham thích làm từ thiện nên… Mọi người biết cô ấy làm gì không? Cô ấy đi mua rất nhiều đồ hiệu từ trung tâm thương mại, chính là cái mall La Bellaza nổi tiếng đó đó. Thật sự là mua rất rất nhiều, tới giờ vẫn chưa biết con số tổng cộng là bao nhiêu.

Vẫn chưa có gì bất thường đúng không? Bất thường nhất chính là đây: Cô ấy không dùng mà toàn bộ mang đi thanh lý hết!

Thanh lý, với giá siêu rẻ, thật sự rẻ đến không chấp nhận được, là giá còn thấp hơn cả hàng fake! Đúng vậy, bạn không nghe nhầm đâu.

Món 3 triệu đồng giá 500, món 5 triệu đồng giá 800,… Đều là đồ mới, mua chưa đến một tuần, chưa từng sử dụng!

Cô ấy còn có cả hóa đơn, là dạng hóa đơn in trên giấy gia nhiệt ấy, một xấp dày! Một xấp!

Chấn động, tôi thật sự chấn động! Lần đầu tiên tôi biết cách người giàu tiêu khiển bằng tiền… Còn nếu ai hỏi tôi có phải là hàng chính hãng không thì… bạn cứ vào xem lại livestream sẽ biết.

Tôi đếm cô ấy bán được tổng cộng 89 món, toàn bộ đều bị mua hết, tôi không giành được món nào. Càng về sau tốc độ mua càng nhanh, gần như chưa cần xem hàng đã bị giành mua hết rồi!

Cô ấy còn than quá nhiều không bán nổi… Tôi đã ngồi canh cô ấy mở lại livestream suốt ba tiếng liền trong tuyệt vọng. Thật sự, tôi chỉ muốn hỏi một câu, rốt cục là thiên kim nhà ai vậy?

P.S: Nghe nói người xem đều cảm thấy cô ấy rất trẻ, cũng rất xinh, tuy tôi không cảm nhận được… Nhưng giọng nói thật sự đáng yêu. Mọi người đều đoán là học sinh cấp ba.

Ai biết thông tin vị thiên kim này xin hãy thả info. Tôi thực sự muốn mua hàng lắm rồi!]

Bài đăng chỉ một đêm đã hơn một trăm ngàn lượt thích, ba ngàn bình luận, hai mươi ngàn lượt chia sẻ.

Đa số mọi người đều ồ à không tin, thậm chí còn trào phúng chủ topic bịa chuyện câu tương tác, làm gì có ai vung tiền như rác vậy? Người giàu họ bận lắm, không rảnh thế đâu!

Nhưng có một bình luận đã bị đẩy lên top đầu.

[Tôi là nhân viên bán hàng trong La Bellaza, cửa hàng của tôi chuyên bán nước hoa các hiệu Dior, Chanel, Gucci… Những gì chủ topic nói là thật đó. Tôi còn nhớ rất rõ vị khách này, cô ấy chỉ vào cỡ mười phút đã ra rồi nhưng đóng gói hơn hai mươi chai nước hoa các loại, đủ mùi đủ kích cỡ… Hóa đơn in ra cũng dài cỡ cỡ đó, tổng số tiền lên đến hơn 100 triệu… Tôi thề tôi không bịa chuyện, nếu được tôi có thể xin bà chủ cho xem lại đơn hàng đó trên máy tính!]

Sau đó chủ bình luận thật sự đăng ảnh chụp màn hình hóa đơn lên. Đại khái là bà chủ cửa hàng nước hoa này cũng rất ham vui…

Nhìn ảnh chụp, trừ những người quá cố chấp ra thì không còn ai nghi ngờ gì nữa.

[Nhưng mà, livestream hôm qua cô ấy còn không bán nước hoa…]

[Hai mươi chai… Làm ơn, tôi chưa từng tha thiết muốn biết thông tin của một người tới vậy!]

[Aaaaaa làm ơn làm ơn hãy livestream làm ơn hãy bán cho tôi đi! Tôi sắp đi date tôi thật sự rất cần mua nước hoa mới!!]

[…]

[Nhưng rốt cục cô ấy có xinh thật không?]

Trả lời bình luận: [Thông tin khách hàng tôi không thể tiết lộ nhưng mà… thật sự rất xinh nhé! Tôi cũng đoán là học sinh cấp ba.]

275 lượt thích, 56 lượt trả lời bình luận.

[Hôm qua còn chưa dám, hôm nay nghe vậy, tôi yên tâm rung động tiếp rồi!]

Dư Hinh ngây người đọc bình luận.

Diệp An Huyền bên cạnh đã cười đến ngã ra ghế: “Phục, tôi phục cậu rồi đấy bé Dư Hinh, rốt cục động lực nào khiến cậu đi càn quét hết cái trung tâm thương mại đó vậy? Tổng cộng cậu đã mua bao nhiêu món hả?”

Dư Hinh vô thức đáp: “5… 543…”

“543?” Diệp An Huyền cao giọng, sau đó lại ôm bụng: “Trời ơi, tôi không chịu nổi, mau kêu bác sĩ, tôi sắp chết vì bể bụng rồi!”

Mấy bạn nữ xung quanh cũng cười không dừng được, chỉ có mình Dư Hinh ngồi giữa đỏ mặt không biết làm sao, cô vùi đầu vào khuỷu tay làm đà điểu.

Cứu mạng! Cô thực sự không biết sự việc lại diễn biến thành thế này!

“Vậy mấy món còn lại cậu định làm gì đây? Bán tiếp sao?” Cười đủ rồi, Diệp An Huyền bò dậy hỏi.

“Không bán nữa, quản gia đã nhận sẽ xử lý giúp tôi rồi.” Dư Hinh rầu rĩ đáp.

Sáng nay đột nhiên quản gia tìm tới nói thấy cô bán quá vất vả nên sẽ hỗ trợ giải quyết phần còn lại, “Thiếu gia đã thấy được nỗ lực của cô rồi, không cần lo lắng” – nguyên văn của ông.

Tuy không hiểu ra sao nhưng không cần mình lao tâm khổ tứ, Dư Hinh đương nhiên đồng ý. Cô cũng quyết định toàn bộ tiền bán được đều sẽ quyên góp cho từ thiện, không giữ lại một đồng.

Coi như cô tích đức thay cho tội nghiệt của Nghiêm Lâm Uyên đi, hừ!

“Thế à.” Diệp An Huyền tiếc nuối nói: “Dư Hinh, cậu hứa với tôi một chuyện được không?”

Nhìn Diệp An Huyền đột nhiên nghiêm túc, Dư Hinh khó hiểu: “Chuyện gì?”

“Lần sau còn có chuyện vui như vậy, nhất định phải gọi tôi, biết không?” Nghiêm mặt nói hết câu, Diệp An Huyền lại phá ra cười: “Thật sự quá-quá-quá thú vị! Tôi không biết cậu đáng yêu vậy luôn đó Dư Hinh ha ha ha ha.”

Dư Hinh: “…”

Cậu ta cười nắc nẻ như vậy, cô không còn tâm trạng buồn thương cho mối tình đầu của mình nữa.

Khóe môi Dư Hinh cong lên, cô cũng bị tiếng cười của Diệp An Huyền làm vui lây.

Không khí rất hòa hợp, chỉ duy một người bị lãng quên.

Nhìn Dư Hinh đùa giỡn tự nhiên với Diệp An Huyền, giữa họ như có bức tường vô hình ngăn cách mà Đinh Giai Hân không thể xen vào, bàn tay đang đặt trên bàn của Đinh Giai Hân siết lại.

Thì ra cậu ta đã mua nhiều như vậy sao, đồ hiệu mà mua một lúc mấy trăm món… Nghiêm Lâm Uyên cho cậu ta nhiều tiền tới vậy ư?

Vậy tổng cộng là bao nhiêu nhỉ? Mấy trăm triệu? Cả tỉ? Càng nghĩ Đinh Giai Hân càng xanh mặt, bao tử lại cuộn lên chua xót.

Nghĩ đến chiếc vòng cổ vừa nãy, cậu ta mua nhiều như thế mà chỉ cho mình một món, mình lại còn cảm kích biết ơn…

“Mình… mình đi vệ sinh chút!” Đinh Giai Hân đột nhiên đứng bật dậy, chạy vụt ra ngoài.

Dư Hinh khó hiểu nhìn theo.

Diệp An Huyền: “Mặc kệ cậu ta đi.” Ghen tị đến xanh cả mặt rồi: “Mau cho tôi số liên lạc!”

Dư Hinh bất đắc dĩ mở điện thoại, sau khi bị Diệp An Huyền hâm mộ ghen tị hận đòi mua Pearl Rose lần nữa, cô tiếp tục từ chối, gạt đầu Diệp An Huyền ra.

Nghe nói cậu ta cao ngạo lắm cơ mà…