Chương 10.4: Livestream. Lừa đảo?

[Thú thật, tuy không biết cô ấy là ai nhưng hình như tôi đã phải lòng mất rồi.]

[… Lầu trên còn bình thường không?]

[Thật sự chỉ là một loại cảm giác, cảm giác cô ấy xinh…]

[Đáng yêu…]

[Ừ, nhìn cái cách cô ấy bất lực nói ‘Quá nhiều, không bán hết được’, thật sự tôi chỉ muốn bay vô che chở cô ấy thôi!]

[Đúng vậy, nếu không thì, bảo bối nghỉ đi, đừng bán nữa? Không nỡ làm bảo bối bị mệt…]

[Cái gì mà bảo bối vậy, buồn nôn chết!]



Bình luận càng lúc càng kỳ lạ, Dư Hinh mới lơ đễnh một chút đã bị không khí ở khu bình luận làm hoảng sợ.

Hai má cô đỏ lên, tay chân đột nhiên luống cuống không biết đặt đâu, đành phải giả vờ uống nước để giấu cơn xấu hổ.

[Aizz…]

[Xấu hổ rồi, đáng yêu quá.]

[Giọng cũng rất hay, nhu nhu ngọt ngọt, lỗ tai sắp đóng kén!]

[Hay là đừng bán nữa, ngồi nói chuyện phiếm đi.]

[Đúng vậy!]

Càng đọc càng luống cuống, Dư Hinh quýnh lên, vội vàng nói “Hôm sau sẽ bán tiếp” rồi tắt stream.

Cư dân mạng làm sao vậy, nhiệt tình có hơi quá rồi không, cô không đỡ nổi!

Nghĩ đến núi hàng còn lại, Dư Hinh tuyệt vọng đập đầu xuống bàn.



[Cái này chỉ 300 thôi… Đã nói là đừng chuyển khoản nữa mà! Ai chuyển tôi không bán đâu!]

[Không có, tôi không biết, thật sự lúc mua không để ý.]

[… Không phải học sinh cấp ba, cám ơn.]

Nghiêm Lâm Uyên trầm mặt nhìn Dư Hinh trên video chiếu lại, lại nhìn những bình luận trêu cợt cô, khen cô xinh, khen cô đáng yêu.

… Chướng mắt.

Sắc mặt Nghiêm Lâm Uyên sa sầm, ngón tay vô thức gõ mặt bàn.

Sau đó, anh nhấn điện thoại gọi quản gia.

“Thiếu gia.” Đã mười một giờ đêm nhưng quản gia vẫn nhanh nhẹn có mặt ở thư phòng.

Nghiêm Lâm Uyên không nói gì, quản gia chỉ gọi một tiếng rồi kiên nhẫn đứng bên cạnhchờ .

“Chú Lâm.” Giọng Nghiêm Lâm Uyên nghe không ra cảm xúc: “Chuyện hôm nay là thế nào?”

Quản gia nhận thấy thiếu gia có gì đó bất thường, ông nghiêm túc đáp: “Thiếu gia, tôi đã bàn giao toàn bộ số hàng cho tiểu thư Dư Hinh theo đúng lời của cậu, chính cô ấy nghĩ ra cách thanh lý bằng phát sóng trực tiếp và tôi đã hỗ trợ.”

“Tôi muốn Dư Hinh tự giải quyết, nhưng không phải bằng cách này.” Nghiêm Lâm Uyên thả bút lên bàn, tháo kính, ánh mắt sắc bén lia tới khiến vị quản gia lớn tuổi run lên: “Mạng internet là nơi phức tạp, Dư Hinh còn non nớt, hoàn toàn không biết cách đối phó với đủ loại người trên đó, tôi không muốn em ấy bị tổn thương. Chưa kể…”

Anh đưa mắt trở lại màn hình, video dừng ở cảnh Dư Hinh uống nước để che giấu bối rối: “Tôi không hề muốn Dư Hinh phải vất vả như vậy. Chú làm ở đây bao năm rồi, chút chuyện này còn không hiểu sao?”

Không, ông không hiểu.

Quản gia rất muốn nói vậy nhưng không dám. Rõ ràng thiếu gia tỏ rõ ý muốn rèn giũa tiểu thư, muốn tiểu thư tự nghĩ cách xoay sở, nhưng khi tiểu thư xoay sở được thì chính thiếu gia lại không vui.

Tuy quản gia rất giỏi nhưng thật sự không dám nhận có thể trăm phần trăm đoán đúng ý gia chủ. Những lúc như thế này chỉ cần bình tĩnh nhận trách nhiệm là được.

“Tôi hiểu rồi, phần còn lại tôi sẽ giải quyết thay cho tiểu thư, thưa thiếu gia.”

Nghiêm Lâm Uyên gật đầu, phất tay: “Tôi không muốn có lần sau.”

Quản gia đóng cửa rời đi, Nghiêm Lâm Uyên mệt mỏi dựa vào lưng ghế.

Nhớ lại những lời có cánh và thậm chí là bày tỏ tình cảm dành cho Dư Hinh trên livestream, lòng Nghiêm Lâm Uyên như sông cuộn biển gầm.

Cảm xúc này quá xa lạ, Nghiêm Lâm Uyên không thực sự muốn tìm hiểu nguyên do vì đâu, anh chỉ biết… anh không thích nó.

Không thích quá nhiều ánh mắt chú ý đến Dư Hinh. Không thích cái đẹp của Dư Hinh bị nhiều người phát hiện. Không thích… cảm giác mọi thứ dần vuột khỏi tầm kiểm soát.

Nghiêm Lâm Uyên bực bội cau mày.

Có lẽ… phải giấu kỹ hơn một chút nữa.

-

Bối cảnh giả tưởng nhưng tiền tệ mình dùng VND cho gần gũi, dễ hình dung nha.