Chương 10.3: Livestream. Lừa đảo?

Nhưng chỉ sau khoảng mười phút, có lẽ vì tiêu đề [Thanh lý hàng hiệu giá siêu rẻ!!] thật sự quá gây tò mò, số mắt xem lục tục tăng lên.

Những người đầu tiên vào phòng live thấy chủ kênh chỉ chống cằm nhìn màn hình mà không nói gì, lại còn chỉ thấy nửa mặt dưới, họ đều không hiểu ra sao.

[Kênh này live gì vậy?]

[Tiêu đề là bán hàng mà? Chủ kênh sao vậy? Đã bán chưa?]

[Mới mở live được mười phút thôi, không thể nào bán hết được.]

[Vớ vẩn quá, đi đây!]



Đợi số người khó hiểu lên đến 50, Dư Hinh mới bắt đầu nói chuyện.

“Xin chào.”

[…]

[Giọng hay thật…]

[Nhìn là biết trẻ rồi, giọng có vẻ còn trẻ hơn, học sinh cấp ba?]

Dư Hinh bỏ qua bình luận nói mình là học sinh, cô giới thiệu ngắn gọn: “Tôi có mấy món cần thanh lý nên mở livestream, đều là đồ hiệu mua trực tiếp ở cửa hàng chính hãng chưa sử dụng lần nào, giá thanh lý sẽ rất rẻ.”

Cô gõ gõ màn hình: “Ai mua thì trực tiếp chuyển khoản qua mã QR sau đó tôi sẽ gửi hàng bằng đơn vị vận chuyển. Yên tâm, không phải giả, không lừa đảo.”

Nói xong cô giơ món đầu tiên lên: “Túi xách Coach, giá gốc 3 triệu 2, giảm giá còn 500.” Cô xoay túi xách: “Nhìn nè, còn mới nguyên, đảm bảo không lừa mọi người.”

[… Tôi đang xem cực phẩm gì vậy?]

[Cô nói không lừa là không lừa? Ông ngoại tôi có đội mồ sống dậy cũng không tin.]

[Chủ kênh, cô nói cô mua ở đâu cơ?]

“Mua trực tiếp ở cửa hàng.” Dư Hinh đặt túi xuống, nhíu mày: “Tôi thực sự không phải lừa đảo, chỉ là vô tình mua nhiều quá không thể dùng hết nên mới thanh lý thôi, bán rẻ vì muốn những người không có nhiều tiền cũng có cơ hội dùng đồ hiệu.”

[…]

[Làm từ thiện kiểu mới?]

[Thật sự thì, nếu là đồ chính hãng thì đúng là làm từ thiện thật.]

[Cô nói thế tôi càng không tin.]

“Vậy thế này thì sao?” Dư Hinh đưa túi sát vào camera, từng đường may từng chi tiết nhỏ đều hiện rõ trên màn hình: “Không dùng filter! Nghe nói có rất nhiều người biết nhìn hàng hiệu, mọi người có thể tự mình kiểm chứng.”

[Hừm, không dám nhận mình chuyên gia nhưng tôi cũng dùng đồ hiệu năm năm nay rồi, túi Coach này, thật sự nhìn rất giống hàng thật.]

[Đồng bọn đúng không?]

[Tôi, tôi cũng thấy giống… Không phải đồng bọn đâu nhé, tôi cũng là streamer, không tin có thể vào tài khoản tôi xem, tôi hoàn toàn không quen cô bé này!]

[Đủ hộp đủ tag.]

[Thật sự…]

Bình luận nửa tin nửa ngờ càng lúc càng nhiều, nhiệt độ phòng stream cũng dần tăng lên.

Dư Hinh rất phối hợp người xem nhưng mãi vẫn không ai chịu mua, đến khi cô sắp hết kiên nhẫn thì điện thoại thông báo vừa nhận được chuyển khoản!

[500 thôi, thử xem là biết.]

Dư Hinh vui vẻ, có người mua là được rồi, vạn sự khởi đầu nan!

Sau đó là món thứ hai, thứ ba,… Mỗi món cô đều kiên nhẫn soi từng chi tiết vào camera, xấp hóa đơn cũng rất gây chấn động nên mắt xem tăng càng lúc càng nhanh. Rốt cục, đến món thứ mười, số mắt xem đã lên tới 1000 mà vẫn chưa ai tìm ra được điểm nào chứng minh là hàng giả.

Sau đó chính là topic nghi ngờ nhân sinh của Hoa Hoa.

Đến hiện tại, chỉ hơn nửa giờ mà lượng người xem đã đạt 3000 và vẫn không ngừng tăng lên. Một truyền mười, mười truyền trăm, cơ hội mua được hàng hiệu giá rẻ kịch sàn có một không hai này không ai muốn bỏ qua!

Khi người cạnh tranh càng lúc càng nhiều, tiếng oán thán rợp khu bình luận thì một người đột nhiên tặng streamer chiếc phi thuyền khổng lồ kèm hàng chữ vàng lấp lánh: [Hoa Hoa, xóa topic!!]

Hoa Hoa đang đỏ mắt chốt sale bỗng giật mình.

Nhớ đến topic câu hỏi ngu ngốc của mình, cô hốt hoảng mở lại bài đăng.

Ba ngàn lượt thích! Một trăm bình luận!!

Nhìn mọi người điên cuồng tag tên người thân bạn bè, điên cuồng dẫn link qua phòng live của Dư Hinh, Hoa Hoa run tay xóa bài.

Aaaaaa tự bê đá đập chân mình!

Bảo sao người ở đâu ra mà nhiều vậy, hại cô đến giờ một món cũng chưa mua được!

Bình luận chạy nhanh như bay, quản gia phải cho thêm hai người nữa vào chốt giúp, Dư Hinh nói đến miệng khô lưỡi khô mà vẫn… chưa bán xong một phần ba.

… Quá mệt mỏi, không bao giờ bán hàng online nữa.

Chủ kênh đột nhiên dừng lại khiến mọi người khó hiểu.

[Sao thế? Bán hết rồi sao?]

[Tôi vẫn chưa mua được gì…]

[Vừa mượn được tiền của bạn cùng phòng… Thật ra tôi giấu bạn cùng phòng lén mua một mình, đừng ngừng lại mà!]

[Mau tiếp tục mau tiếp tục!]

“Tôi mệt rồi.” Dư Hinh vuốt vuốt cổ họng, giọng bắt đầu khàn: “Quá nhiều, không bán hết được.”

[… Cô ấy nói là quá nhiều.]

[Chủ kênh! Cô cứ nghỉ ngơi một lúc, đừng vội, tôi chờ được, đừng tắt stream!]

[Đúng đúng đúng, tôi chờ đến sáng cũng được, với điều kiện cho tôi mua một món…]

[Live quá đông, xin phép chen ngang hai phút quảng cáo!]

[Có ai thắc mắc cô ấy là ai không? Thiên kim nhà nào?]

Câu hỏi này đánh tỉnh một đám người vừa mụ mị đoạt hàng. Đúng vậy, thiên kim nhà ai? Có quản gia lại còn mua sắm nhiều như vậy, chắc chắn gia cảnh không đơn giản. Nhưng mà mua nhiều thế làm gì? Chẳng lẽ thực sự muốn làm từ thiện?

[Không biết là ai, nhưng tôi biết cô ấy rất xinh.]

[… Lầu trên, chỉ thấy nửa mặt dưới mà cũng biết cô ấy xinh?]

[Biết.]

[Biết +1]

[+1]

[+1]

[+1]