[Phục.]
[Trong ba người, cô ấy chọn người trả ít tiền nhất. :)]
[… Bảo bảo ngây thơ đang tự làm mình phá sản.]
[!! Mấy người gian lận vừa vừa thôi! Báo giá xong mới được chuyển tiền chứ!]
[Đại khái là chuyển tiền cũng không được, lỡ như mười mấy hai mươi người cùng chuyển thì sao? Lúc đó chọn ai?]
Dư Hinh cũng đọc được bình luận này, cô im lặng hồi lâu, sau đó đưa mắt nhìn quản gia.
Cứu! Cô thật sự không có kinh nghiệm bán hàng qua livestream!
Cuối cùng quản gia không nhịn được đành phải ra tay: Ông cho một nam nhân viên vào livestream làm trợ lý cho cô, chỉ chốt người bình luận nhanh nhất.
[Cô ấy vừa nhìn ai vậy?]
[Vào sau nên không biết đúng không? Lúc nãy chủ kênh gọi ‘quản gia’, chắc là quản gia của cô ấy.]
[Có cả quản gia sao… Quản gia không phải chỉ có trong phim sao?]
[Thời điểm so tốc độ tay đã tới rồi các bảo bảo.]
[Không, là so tốc độ mạng.]
[Mạng miền núi chỉ biết cười đau thương. :)]
[Tôi không có tiền, rớt nước mắt ngồi xem các đại lão giành giật.]
[+1. Nhưng không ai thắc mắc tại sao cô ấy lại bán rẻ vậy sao?]
[Tôi cũng thắc mắc, nhưng tôi không dám hỏi.] Hỏi xong sợ cô ấy đóng cửa livestream không bán nữa.
Người này lầm tưởng Dư Hinh nhập hàng từ nguồn không chính thống.
Dư Hinh nhìn bình luận này, cô thật sự không nhập hàng lậu, nhưng lý do cũng rất khó nói…
Thời gian quay lại hai tiếng trước.
Sau sự cố ở thư phòng, mối quan hệ giữa Nghiêm Lâm Uyên và Dư Hinh lại trở về như cũ, Nghiêm Lâm Uyên vẫn nhàn nhạt, vẫn đi sớm về khuya, điều đó khiến Dư Hinh cảm thấy an tâm hơn không ít.
Một ngày bình thường như bao ngày khác, khi Dư Hinh đang lén lút vẽ tranh kiếm tiền thì đột nhiên quản gia gõ cửa. Cô cẩn thận giấu bảng vẽ rồi chạy ra.
“Tiểu thư Dư Hinh, xin lỗi, có một việc phải làm phiền cô.”
Dư Hinh: ?
Cô khó hiểu đi theo quản gia vào một căn phòng.
Cửa vừa mở, núi đồ lộn xộn đập vào mắt khiến Dư Hinh: “…”
“Tiểu thư, đây là số đồ cô đã mua về cách đây một tuần, tổng cộng 543 món đầy đủ hóa đơn, tôi đã tổng hợp lại, cô có thể kiểm tra.”
“Thiếu gia đã giao toàn quyền cho cô xử lý, xin hỏi cô muốn xử lý thế nào?”
Dư Hinh đờ đẫn.
Gì?
Cô mua?
Nhìn núi quần áo phụ kiện ngổn ngang, Dư Hinh cảm thấy… tâm linh cô đã bị nhấn chìm!
Lúc mua chỉ lo làm phá sản nam chính chọc nam chính tức điên, ai ngờ giờ boomerang lại quay về đâm ngược vào mình thế này.
Cô biết phải làm sao chứ!
Dư Hinh: “Quản gia, cháu… cháu không biết làm sao cả. Hay là ông…”
Quản gia từ tốn nhắc lại: “Tiểu thư, thiếu gia đã giao toàn quyền xử lý những món này cho cô.”
Ngụ ý, chuyện mình gây ra, tự gánh hậu quả đi.
Dư Hinh: “…”
Cung kính dâng tặng một ngàn lẻ một từ ngữ thăm hỏi tổ tông cho nam chính… :)
Nhận lấy tập “danh sách” hóa đơn, Dư Hinh thấy đầu mình to như cái trống.
Muốn cô làm gì? Bày bán vỉa hè sao?
Hàng hiệu mà bày vỉa hè thì cũng bị tưởng nhầm thành hàng nhái thôi… Nếu cô là hàng hiệu, chắc chắn cô sẽ rất tủi thân.
Nhìn Dư Hinh rưng rưng, quản gia gợi ý: “Tiểu thư, những món này tuy không phải sang quý gì nhưng vẫn khá giá trị với bình dân, cô có thể bán sang tay giá mềm một chút.”
Nhìn hóa đơn mỗi món trung bình từ 1-5 triệu đồng, Dư Hinh: “…”
Thay mặt tầng lớp bình dân, xin phép được phẫn nộ với câu nói của quản gia!
“Tôi sẽ cho người giúp cô phân loại, món nào thích cô có thể giữ lại. Hoặc nếu cô muốn tặng ai, tôi sẽ cho người đóng gói theo ý cô.” Quản gia tận trách nói thêm.
“Không cần đâu, bán hết đi, cháu…” Đang nói, đột nhiên một ý tưởng lóe lên trong đầu.
Đúng rồi, không cần bày vỉa hè, cô có thể bán trên livestream! Hiện giờ không phải bán hàng online đang hot sao!
Nhớ đến cư dân mạng nhiệt tình bày kế cho mình lần trước, tuy đều đã thất bại, nhưng Dư Hinh vẫn ghi nhận lòng tốt của họ!
Dư Hinh vui mừng nói: “Quản gia, cháu biết làm thế nào rồi, ông giúp cháu phân loại nhé, cháu phải chuẩn bị livestream!”
Quản gia: …?
Tiểu thư muốn phát sóng trực tiếp? Vậy có cần báo lại với thiếu gia không…
Trong lúc quản gia đang trầm tư, Dư Hinh đã chạy lên phòng.
Tuy cô chưa livestream bao giờ nhưng livestream của người khác thì cô đã xem không ít.
Đầu tiên là, cần một góc quay tương đối ổn, mà căn biệt thự này hình như không có góc nào là không ổn.
Thứ hai là không thể lộ mặt, tốt nhất nên dùng tài khoản ảo, cô không muốn phiền phức về sau.
Thứ ba là, đồ thật sự quá nhiều, cần nhờ quản gia phân loại và liệt kê giá gốc.
Sau hai tiếng mọi người cùng bận rộn, cuối cùng quản gia đã giúp cô chọn xong góc quay, đặt điện thoại livestream, dán mã QR chuyển khoản, đồ vật cũng đã phân loại sắp xếp ngay ngắn sẵn sàng.
Vì là tài khoản mới nên ban đầu không có người xem, quản gia còn kêu gọi các phục vụ cùng vào ủng hộ tinh thần cho Dư Hinh.
Nhưng chỉ sau khoảng mười phút, có lẽ vì tiêu đề [Thanh lý hàng hiệu giá siêu rẻ!!] thật sự quá gây tò mò, số mắt xem lục tục tăng lên.