Dư Hinh hoàn toàn xác định trăm phần trăm mình là nữ phụ. Nếu cô giả vờ nhào vào lòng anh ta, lúc này Nghiêm Lâm Uyên chưa có tình cảm với cô chắc chắn sẽ phản xạ hất cô ra.
Sau đó… đánh cho cô một cái nhãn cách ly trong vòng một trăm mét không thể lại gần!
Dư Hinh thầm cổ vũ mình, cô nhích lại gần.
“Anh… Uyên, em muốn hỏi câu này…”
Nghiêm Lâm Uyên còn chưa nhìn qua, chợt phát hiện xúc cảm ở tay là lạ.
Dư Hinh đang… đặt tay lên tay anh.
Nghiêm Lâm Uyên khựng lại.
Dư Hinh nuốt nước bọt, kỳ thật cô rất sợ, cô cũng rất không thích chạm vào nam chính được không? Nhưng không còn cách nào.
Dư Hinh cắn răng… vuốt nhẹ một cái.
Đầu ngón tay cô dịch dịch, rồi đặt toàn bộ trọng lượng lên tay Nghiêm Lâm Uyên, giả vờ vô tình không để ý tới.
Mau hất ra! Mau hất ra!
Nhưng hôm nay Nghiêm Lâm Uyên nhất định phải làm trái Dư Hinh, anh không những không hất mà còn… trở tay nắm ngược lại.
Bàn tay nhỏ nhắn của Dư Hinh bị Nghiêm Lâm Uyên bao lấy, lọt thỏm.
Dư Hinh sững sờ.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Lúc cơn khủng hoảng bắt đầu dâng lên, đột nhiên Nghiêm Lâm Uyên siết nhẹ tay cô một cái rồi thả ra.
Anh nhận sách từ cô, bình tĩnh hỏi: “Chỗ nào?”
Dư Hinh hoàn hồn, cô qua loa chỉ vào một đoạn, lén lút quan sát nét mặt của Nghiêm Lâm Uyên.
Không hề có gì khác thường. Anh đã bắt đầu giảng, giọng nói chậm rãi rõ ràng, thậm chí không có chút mất kiên nhẫn nào.
Dư Hinh nhụt chí, chẳng lẽ thật sự thất bại rồi.
Giảng xong, Nghiêm Lâm Uyên không nói gì thêm, tiếp tục quay lại làm việc.
Dư Hinh thất thần lật sách, hoàn toàn đắm chìm trong cảm giác tự hoài nghi, không hề biết Nghiêm Lâm Uyên bên cạnh cũng không đọc vào chữ nào.
Một lát sau, cô đứng lên.
“Em… em đi lấy thêm sách.”
Nhìn bóng lưng Dư Hinh chạy ra khỏi phòng, Nghiêm Lâm Uyên tháo kính, nhắm mắt lại.
Thỏ con có ý gì? Chẳng lẽ…
Dư Hinh viện cớ đi lấy sách nhưng thật ra là đi hít thở để bình tĩnh lại. Cô quyết định thử một lần cuối cùng.
Cô ôm sách quay về phòng, lúc đi đến gần, cô giả vờ bị vấp chân, dùng một tư thế không thuần thục lắm nhào vào người Nghiêm Lâm Uyên.
Bị anh ôm trọn.
Tim cả hai cùng run lên.
Dư Hinh nghe thấy tiếng thình thịch thình thịch, tiếng máu chạy rần rật trong huyết quản. Hiện giờ cô đã hoàn toàn nằm trong lòng Nghiêm Lâm Uyên, hai tay vịn vai anh, còn tay anh vòng qua eo cô. Không biết do quần áo anh mặc quá mỏng hay sao mà cô thấy cơ thể anh nóng hừng hực như có lửa, hơi thở phả trên đỉnh đầu cũng khiến tim cô run lên theo từng hồi từng hồi.
Cô cố nén lo sợ chờ Nghiêm Lâm Uyên đẩy cô ra, hất văng cô xuống đất cũng được, nhưng không, vòng tay anh ta đang thu lại.
“Dư Hinh.” Giọng trầm thấp của Nghiêm Lâm Uyên vang lên, cô thấy yết hầu anh ta trượt lên xuống…
Trong một khoảnh khắc, đột nhiên Dư Hinh cảm giác cánh tay trên eo cô như hóa thành gọng kìm kẹp chặt khiến cô không thể đào thoát, giống hệt kiếp trước…
Dư Hinh bắt đầu hoảng loạn, vừa định giãy giụa thì Nghiêm Lâm Uyên chợt dùng sức nâng cô dậy.
“Đứng vững.” Nghiêm Lâm Uyên liếc cô rồi buông tay ra, quay lại tiếp tục làm việc.
Anh hoàn toàn không có gì khác thường, Dư Hinh cũng dần bình tĩnh trở lại.
Có lẽ là ảo giác thôi, Nghiêm Lâm Uyên vẫn không có gì thay đổi…
Sau sự cố vừa rồi, Dư Hinh hoàn toàn không có tâm trạng nào đóng kịch nữa, cô vội vàng lấy cớ rồi rời khỏi thư phòng.
Cánh cửa vừa khép lại, mặt nạ bình tĩnh của Nghiêm Lâm Uyên cũng rơi xuống.
Bút máy bị thả “keng” trên bàn. Nghiêm Lâm Uyên dựa vào ghế, nhíu mày.
Dường như tay vẫn cảm nhận được hơi ấm trên làn da mịn màng, chóp mũi vẫn quanh quẩn mùi hương hoa hồng dìu dịu, hàng mi cánh quạt như vẫn còn run run trước mắt…
Hôm nay Dư Hinh rất khác thường. Anh hoàn toàn khẳng định là cô cố ý.
Nghĩ đến khả năng kia… Tim Nghiêm Lâm Uyên đập nhanh hơn.
Vành tai ửng đỏ. Anh ảo não chống trán, từng này tuổi, lại bị một cô bé con làm chật vật đến vậy…