Chương 9.2: Câu dẫn

Quả nhiên, Dư Hinh hoàn hồn, cô lập tức từ chối: “Không không không! Sao có thể phiền anh được chứ!”

“Em… em học được!” Dư Hinh quơ sách giáo trình ôm vào lòng, lí nhí: “Em học được. Trường dạy rất tốt, không cần gia sư.”

Nghiêm Lâm Uyên hài lòng gật đầu, anh đứng lên: “Vậy, hôm nay bắt đầu bằng việc đọc giáo trình đi.”

“Chỗ nào không hiểu, có thể hỏi anh.”

Dư Hinh đột nhiên hỏi: “Em có thể học ở đây không?”

Nghiêm Lâm Uyên thoáng ngạc nhiên.

Thỏ con nhát gan tiến bộ rồi?

Sau khi Nghiêm Lâm Uyên cho phép, Dư Hinh rải giáo trình lên bàn trà, bắt đầu phiền muộn.

Thật không hiểu nổi anh ta, phát hiện cô thất học cũng mặc kệ, chẳng lẽ là tiền nhiều quá nên không thèm để ý chút học phí đó?

Vậy vì sao cứ nhất quyết nhét cô vào Aurelius?

Đáng giận, nhưng cô không bỏ cuộc. Dư Hinh lật sách, giả vờ giả vịt đọc một lúc rồi lại ôm sách tới chỗ Nghiêm Lâm Uyên.

Cô chìa sách ra, chỉ vào đoạn vừa tô highlight: “Anh Uyên, em không hiểu chỗ này.”

Nghiêm Lâm Uyên lại đặt hợp đồng xuống, liếc sang. Lần này là khái niệm về đầu tư nước ngoài. Anh nhận sách, vạch ra cho cô các ý chính rồi bắt đầu giảng.

Dư Hinh nghe mà hai tai ù ù.

Nhìn gương mặt nghiêng của Nghiêm Lâm Uyên, Dư Hinh không kìm được nhớ lại kiếp trước.

Kiếp trước cũng từng có nhiều lúc giống thế này, Nghiêm Lâm Uyên giảng bài, cô nghiêm túc nghe. Khi đó cô rất biết ơn Nghiêm Lâm Uyên nên cũng rất nỗ lực học tập, lại còn bị sự uyên bác của anh ta che mắt, sùng bái anh ta vô điều kiện, càng nỗ lực học hơn nữa… Nói tóm lại là, rất vất vả.

Sau đó… sau đó, quăng hết cho chó gặm!

Học đến rụng tóc, cuối cùng bị nhốt trong biệt thự không xài được tới một chữ đã học!

Nghiêm Lâm Uyên phát hiện Dư Hinh lại bắt đầu thất thần.

Cô thật sự rất thích thất thần, không biết trong đầu suốt ngày nghĩ gì. Nghiêm Lâm Uyên ho một tiếng.

Dư Hinh giật mình hoàn hồn, cô vội vàng nhận lại sách, nói cám ơn rồi chạy ra bàn trà.

Nghiêm Lâm Uyên: … Thực ra anh giảng chưa tới một nửa.

Dư Hinh rúc trên sofa cắn bút, đợi tầm mười phút sau cô lại đứng lên.

“Anh… anh Uyên, em không hiểu chỗ này.”

Nghiêm Lâm Uyên: “…”

Nhìn đôi mắt chờ đợi của Dư Hinh, cuối cùng anh vẫn nhận sách lật xem.

Lần này là highlight về quản lý chuỗi cung ứng, hoàn toàn không liên quan gì đến câu cô vừa hỏi lúc nãy.

Nghiêm Lâm Uyên thở dài, có vẻ anh biết Dư Hinh muốn làm gì rồi.

Đợi đến khi Dư Hinh tìm tới lần thứ ba, anh nhấn điện thoại nội bộ gọi cho quản gia: “Mang thêm một bộ bàn ghế vào đây.”

Dư Hinh: ?

Quản gia hiệu suất rất cao, chưa tới năm phút, một bộ bàn ghế đầy đủ tiện nghi đã được đặt kế bên bàn làm việc của Nghiêm Lâm Uyên, ông còn tri kỷ tới mức sắp xếp sách vở của cô ngay ngắn trên bàn.

“Em ngồi đây.” Nghiêm Lâm Uyên dùng đầu bút chỉ: “Muốn hỏi gì cứ hỏi, như vậy tiện hơn.”

Dư Hinh: “…”

Lại thêm một thao tác cô không nghĩ tới.

Đáng lẽ anh phải đuổi tôi ra ngoài chứ!

Dư Hinh buồn bực ngồi xuống. Cô vẫn chưa chết tâm, tiếp tục nhích lại gần quấy rầy Nghiêm Lâm Uyên.

Cô không tin không làm anh ta phát điên được!

Nhưng Nghiêm Lâm Uyên cũng tiếp tục không theo lẽ thường, anh… kéo hẳn ghế qua ngồi chung bàn với Dư Hinh, đưa tay tháo kính xuống: “Được rồi, muốn hỏi gì?”

Dư Hinh: “…”

Gần quá gần quá gần quá!

Còi báo động trong đầu Dư Hinh kêu inh ỏi.

Cô run run: “Không… không cần hỏi gì nữa.”

Nhưng Nghiêm Lâm Uyên vẫn ngồi đó, anh ta thậm chí mang cả giấy tờ qua tiếp tục làm việc bên bàn của cô.

Dư Hinh: … Cứu mạng!

Nhìn Nghiêm Lâm Uyên nhàn nhã như không, Dư Hinh không cam lòng.

Cô nghĩ tới ý tưởng thứ hai.

Câu dẫn.

Nam chính truyện ngôn tình ít nhiều gì đều có thói ở sạch, ghét nhất bị đυ.ng chạm thân thể, càng ghét hơn nếu đó là nữ phụ. Từng có câu “danh ngôn” thế này: Nếu nữ nhân nào không làm nam chính bị dị ứng thì đó đích thị là nữ chính!