Chương 9.1: Câu dẫn

Dư Hinh ôm bài vở xuống tìm Nghiêm Lâm Uyên.

Hôm nay là thứ bảy, Nghiêm Lâm Uyên không đi công ty nhưng vẫn làm việc tại thư phòng. Dư Hinh muốn chấp hành ý tưởng đầu tiên: Quấy rầy nam chính.

Không có nam chính nào không coi trọng sự nghiệp. Nữ phụ càn quấy không biết phải trái ồn ào huyên náo sẽ khiến nam chính bất mãn phiền chán. Hôm nay không làm nam chính đá cô ra khỏi thư phòng cô sẽ không dừng lại!

Đứng trước cửa thư phòng, Dư Hinh vô thức vuốt vuốt tóc, hít một hơi rồi nâng tay gõ cửa.

“Mời vào.” Giọng Nghiêm Lâm Uyên vọng ra.

Dư Hinh đẩy cửa.

Thư phòng rất rộng với ba mặt tường kín sách, ở giữa chính là bàn làm việc của Nghiêm Lâm Uyên, góc phải là một bộ sofa rất êm rất mềm, nằm rất thoải mái… Lại nghĩ lung tung rồi, Dư Hinh lắc lắc đầu.

Thấy người vào là Dư Hinh, Nghiêm Lâm Uyên hơi ngạc nhiên. Bình thường thỏ con nhát gan, không được gọi nhất định không lộ diện mà giờ lại chủ động đến đây.

“Dư Hinh?” Nghiêm Lâm Uyên đặt hợp đồng trong tay xuống.

Dư Hinh chần chừ một lúc, như lấy đủ dũng khí mới ôm sách vở đi tới.

“Anh Ngh… Uyên, có vài chỗ em không hiểu lắm, anh có thể… dạy em học được không?” Dư Hinh bạnh quai hàm, cố nói hết câu.

Nghiêm Lâm Uyên nhìn sách vở rồi lại nhìn cô.

Ánh mắt anh ta quá áp lực, da đầu Dư Hinh tê dại, trong lòng bắt đầu nhụt chí muốn rút lui, có trời biết cô sợ anh ta tới cỡ nào…

“Lại đây.” Nghiêm Lâm Uyên chỉ đầu bút sang ghế sofa, chủ động đi ra đó trước, Dư Hinh vội vàng theo sau.

Đợi hai người yên vị vào bàn trà rồi, suy nghĩ đầu tiên của Dư Hinh là:

Quả nhiên cái ghế này vẫn êm như vậy…

Không đúng, cô mang giáo trình gì vậy!

Nghiêm Lâm Uyên im lặng lật sách giáo trình mới tinh tươm trong tay, vẫn còn nguyên mùi mực in và mùi giấy mới, hoàn toàn không có dấu hiệu đã được sử dụng.

Anh đổi sang một quyển khác. Ừm, quyển này tiến bộ hơn, đã dùng rồi, nhưng mà là dùng để… vẽ tranh.

Nhìn một đống hình manga vẽ lung tung trong sách, thậm chí còn ngẫu hứng sáng tác cả một truyện ngắn, Nghiêm Lâm Uyên: “…”

Dư Hinh: “…”

Đầu óc chết máy.

Xin hỏi, bây giờ bỏ cuộc còn kịp không?

Sự im lặng kéo dài rất lâu, cuối cùng là Nghiêm Lâm Uyên lên tiếng trước: “Không hiểu chỗ nào?”

Dư Hinh run run chỉ vào một đoạn ngay trang Nghiêm Lâm Uyên đang mở. Một đoạn về khái niệm Lợi thế so sánh trong Kinh tế quốc tế.

[Lợi thế so sánh là khả năng của một quốc gia, doanh nghiệp hoặc cá nhân trong việc sản xuất một loại hàng hóa hay dịch vụ với chi phí cơ hội thấp hơn so với các đối thủ khác.]

Đây đúng là đoạn cô không hiểu, hay nói đúng ra, trong cuốn sách đó không có đoạn nào là cô hiểu… Nhưng trùng hợp hơn nữa là ngón tay cô đang chỉ vào câu thoại của nữ chính truyện ngắn.

Nữ chính chất vấn: [Sao ngươi có thể làm thế với ta?]

Nghiêm Lâm Uyên: “…”

Dư Hinh: “…”

Truyện ngắn nữ chính bị phụ bạc bắt gian nam chính cắm sừng mình ngay tại hiện trường… Aaaa đây là lúc nghĩ mấy cái này sao?

Ngón tay Dư Hinh cứng đờ, run run, một cơn xấu hổ từ đầu ngón tay chạy thẳng lên mặt khiến nhiệt độ trên mặt cô nóng đến mức đủ để luộc trứng.

Giờ thì không cần cố tình nữa, hình tượng thất học của cô chắc đã khắc sâu trong lòng nam chính rồi.

Phát hiện đứa trẻ mình nhận nuôi - bao ăn bao ở bao học phí, lại còn học trường quý tộc đắt đỏ - không hề học hành gì kiểu này, nếu cô là Nghiêm Lâm Uyên, cô nhất định sẽ đuổi cổ chính mình ra khỏi nhà ngay lập tức!

Nghĩ vậy, Dư Hinh bình tĩnh lại, kiếp trước cô đã chịu đựng đủ mấy thứ này rồi, có khi nam chính thấy vậy sẽ cho cô thôi học cũng nên.

Nghiêm Lâm Uyên gấp sách lại, nâng tay day day trán. Anh có cảm giác… đấu trí đấu dũng với mấy công văn hợp đồng kia còn chưa đau đầu bằng lật xem sách giáo trình của Dư Hinh.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng khóe môi Nghiêm Lâm Uyên lại cong lên.

Vẽ cũng đẹp thật…

Anh thả tay xuống, bắt gặp Dư Hinh hai mắt sáng lấp lánh nhìn mình.

Nghiêm Lâm Uyên: “…”

Biểu cảm này, hình như không đúng lắm?

Dư Hinh: Mau, mau đuổi học tôi đi!

Nghiêm Lâm Uyên nghiền ngẫm một hồi mới nói: “Nếu đi học không hiệu quả, không đi nữa cũng được.”

Hai mắt Dư Hinh mở to.

“… Em có thể học ở nhà, anh kèm cho em.”

Dư Hinh: “…”

Không, thao tác gì vậy, cô hoàn toàn không nghĩ tới!

Dư Hinh đờ đẫn nhìn Nghiêm Lâm Uyên.

Nghiêm Lâm Uyên cố nén ý cười, anh ho một tiếng: “Các ngày trong tuần có thể thuê gia sư, cuối tuần anh có thể dạy.”

Nghiêm Lâm Uyên thầm chờ đợi.