Cuộc nói chuyện với Giang Dịch Thâm thuận lợi hơn tưởng tượng.
Có vẻ anh ta rất bức thiết muốn hạ bệ Nghiêm Lâm Uyên nên cô đưa yêu cầu nào ra anh ta cũng đồng ý. Ban đầu cô còn sợ anh ta gài bẫy mình, nhưng sau khi thấy anh ta hỏi rất nhiều về dự án của Nghiêm Lâm Uyên thì cô cũng yên tâm hơn. Đương nhiên cô toàn nói hươu nói vượn, ỷ vào Giang Dịch Thâm không biết trước tương lai như mình nên nửa thật nửa giả, thuận tiện lấy vài thông tin của anh ta ra uy hϊếp khiến anh ta từ nghi ngờ biến thành tin sái cổ.
Dư Hinh rất hài lòng với tiến độ này. Quả nhiên trọng sinh là có lý do, trọng sinh khiến một người bình thường như cô cũng dám “chơi đùa” với đại lão, nhưng dù sao vẫn phải vạn phần cẩn thận mới được, đợi đến khi có căn cước mới cô sẽ nặc danh đi nhận, tránh bị anh ta cắn ngược.
Kế hoạch B đã ổn, kế hoạch A cũng không thể bỏ dở. Dư Hinh lôi giấy bút ra bắt đầu quá trình “suy luận”.
Đầu tiên là, cô cảm thấy ngoài Nghiêm Lâm Uyên ra, những người khác đều là vô tội (Tống Khả Vy: ?), cô không thể gây liên lụy cho họ được nên cô quyết định: Tìm điểm đột phá từ Nghiêm Lâm Uyên.
Tiếp theo, biết người biết ta trăm trận trăm thắng.
Dù sao cô cũng đã có “thâm niên” hai ba năm sống cùng Nghiêm Lâm Uyên, có thể tự nhận là tương đối hiểu biết con người anh ta.
Nghiêm Lâm Uyên độc đoán, kiêu ngạo, ngang ngược không nói lý, lấy tiền quyền đè người, tàn nhẫn không ai bằng, !@#%*#$%… (lược bớt một ngàn chữ)
Lạc đề rồi, Dư Hinh hít sâu, đặt bút viết.
Nghiêm Lâm Uyên ghét nhất loại người nào.
Ghét nhất khẩu vị nào.
Ghét nhất hoàn cảnh nào.
Ghét nhất bị đối xử thế nào.
…
Một loạt “ghét” Dư Hinh cố hồi tưởng lại từ những chi tiết dù là nhỏ nhất kiếp trước. Nghiêm Lâm Uyên rất giỏi che giấu cảm xúc, mỗi khi gặp thứ mình không thích, anh ta chỉ nhíu mày rất nhẹ rồi lập tức giãn ra không để ai phát hiện, nhưng chắc chắn ấn tượng của người kia trong mắt anh ta đã bị giảm điểm rồi. Thường thì phải một thời gian rất dài sau đối phương mới lờ mờ nhận ra mình đã vô tình làm gì đó khiến Nghiêm Lâm Uyên không hài lòng, nhưng cứu vãn đã muộn.
Nhưng nhìn danh sách này, Dư Hinh bắt đầu thấy khó xử. Chẳng lẽ cô chủ động xuống bếp nấu món anh ta không thích? Không hợp lý, đầu bếp chắc chắn sẽ không cho cô làm vậy. Ghét nhân viên không chuyên nghiệp? Nhưng cô đâu phải nhân viên của Nghiêm Lâm Uyên? Ghét hoàn cảnh bị động? Nhưng đại khái là, đứng trước anh ta cô chưa từng ở thế chủ động bao giờ…
Loại người nào là anh ta ghét nhất nhỉ?
Hình như với ai anh ta cũng nhàn nhạt, xa cách…
Aiz, khó nghĩ quá!
Dư Hinh cắn bút, liếc thấy màn hình máy tính, cô đột nhiên nảy ra một ý.
Không biết gì thì cứ hỏi cư dân mạng là được rồi!
[Gấp!] Cách làm nữ phụ vạn người ghét?
[Tôi đang viết tiểu thuyết nhưng hiện tại bị kẹt ở một nhân vật nữ phụ siêu đáng ghét nhưng chưa hình dung được phải làm thế nào. Xin hỏi, dạng nữ phụ nào là đáng ghét nhất? Loại mà nam chính thấy là tránh xa tám thước ấy! Phong cách, ngôn từ, tính tình,… Cho tôi ý kiến nhé. Đội ơn vạn phần!]
Lầu 1: [Ehmm… Đọc tiêu đề tôi tưởng là… chủ topic muốn hỏi để tham khảo cho chính mình…]
Lầu 2: [+1. Tôi cũng tưởng thế.]
Lầu 3: [Cái này mà còn cần hỏi nữa sao? Người có ba bảy loại, nhưng nam chính hắn mười năm như một: Auto ghét nữ phụ. Cho dù nữ phụ đứng đó thở thôi thì chỉ cần nữ chính xuất hiện, nam chính hắn cũng sẽ lập tức ghét nữ phụ!]
Dư Hinh: “…”
Chủ topic: [Thật ra thì… nam chính của tôi có lòng bao dung hơi rộng lớn…]
Đường đường nữ chính Dư Thanh Di cũng bị anh ta kéo vào sổ đen luôn.
Lầu 4: [Anh ta thế nào còn không phải do bạn viết sao?]
Chủ topic: [Ừm… Nói thế nào nhỉ? Đại khái là thiết lập nhân vật ban đầu đã như thế rồi, theo diễn sinh của tôi thì anh ta sẽ rất khó ghét nữ phụ nhưng lại dễ ác cảm với nữ chính… Đại khái là tôi không thể thay đổi tính cách anh ta được nhưng thay đổi nữ phụ thì có thể!]